⬅ Trước Tiếp ➡
Thang Tư Lan nói tiếng cảm ơn, rồi về sau hai người cũng không nói gì với nhau nữa.
Sau khi tẩy trang xong, Thang Tư Lan cũng không ở phòng hóa trang thêm chút nào.
Mình chỉ là một vai phụ nhỏ, còn là nữ phụ ác độc thứ n, làm gì có tư cách đứng chung với nhân vật chính cơ chứ.
Tự biết mình, điểm này cô vẫn phải có.
Vì phòng khách sạn có hạn, Thang Tư Lan ở phòng đôi cùng một nữ phụ khác.
Sau khi trợ lý Giai Giai đưa cô về phòng thì vừa hay, trợ lý của Liểu Lỵ cầm ít thuốc đến. Thang Tư Lan nhận thuốc rồi đuổi Giai Giai về.
Ấn lấy cái đầu đau nhức, tựa vào sô pha trong phòng, ánh mắt trống rỗng nhìn chăm chăm vào cửa sổ.
Mảnh rèm cửa mỏng manh lay động trong gió, lộ ra một góc ngọn cây bên ngoài.
Và cả bầu trời đang dần trở nên ảm đạm.
Cửa phòng được đẩy ra, động tĩnh truyền đến, Thang Tư Lan mới hoàn hồn.
Người đi vào bật đèn lên, trông thấy Thang Tư Lan đang cuộn mình ngồi trên sô pha lại càng sợ hơn "Sao, sao cô không lên tiếng?"
Thang Tư Lan xoay nhẹ cái cổ tê cứng, đối phương đã đi từ cửa vào phòng tắm.
Tiếng nước ầm ầm nhắc nhở cô, tất cả mọi chuyện này đều là thật.
Cô thật sự đã quay về bay năm trước.
Mọi chuyện còn chưa bắt đầu xảy ra, vẫn còn kịp chuẩn bị.
Lần này, cô sẽ không cho nhà họ Thang bất kỳ cơ hội nào nữa.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng tắm bật mở, cô gái vừa lau tóc vừa đi ra trông thấy cô vẫn ngồi trên sô pha thì cười nhạo "Hôm nay không nói chuyện được với thầy Úc nên khó chịu hả?"
Thang Tư Lan lườm đối phương một cái, lướt qua cô ta, đi vào phòng tắm đầy hơi nước.
Lúc mở vòi sen, cô gái bên ngoài tiếp tục khinh thường châm biếm "Vị Giang tiên sinh kia tuy què rồi, nhưng dù sao cũng là quý nhân xuất thân từ nhà quyền thế. Nếu nhìn trúng tôi, tôi có mơ cũng cười đến tỉnh Đúng là đang nhiên lại đạp đổ cơ hội bước vào nhà giàụ À, tôi quên, vị Giang tiên sinh kia chỉ muốn chơi đùa chút mà thôi Lần này cô vào được đoàn" Quỷ kiếm tiên" chắc đã phí không ít công sức nhỉ. Thang Tư Lan, cô đúng là giỏi thật đấy, quả là người trẻ tuổi xinh đẹp. Bỏ qua con đường này của Giang tiên sinh thì vẫn còn đường khác..."
"Rầm "
Thang Tư Lan đấm một phát vào tấm ván cửa phòng tắm. Người bên ngoài trắng nhợt cả mặt, cuối cùng mới kết thúc những lời ghen ghét quái gở không ngừng nghỉ này.
Đầu đau muốn nứt mà còn thêm tiếng máy sấy vù vù, Thang Tư Lan chật vật bò dậy.
Đang định mắng mấy câu về phía máy sấy thì đột nhiên nhớ lại tình cảnh của mình, Thang Tư Lan cười khổ, đỡ cái đầu vẫn còn hơi sưng đi rửa mặt.
Trợ lý Ban Giai Giai đến gọi mở cửa, thấy sắc mặt Thang Tư Lan không ổn lắm, kiến nghị "Hay đến bệnh viện xem thử xem sao."
Trước đây Thang Tư Lan rất hay gây khó dễ cho cô trợ lý Ban Giai Giai này, nhìn cô ta không vừa mắt, cũng lạnh nhạt ít nhiềụ
Đột nhiên lại quan tâm thế này khiến Thang Tư Lan hơi giật mình.
Cô chưa kịp nói gì thì đã bị người bên cạnh xen vào "Tôi nhớ cô có mỗi mười cảnh thôi nhỉ. Chỉ là vai phụ, đến ác cũng không ác lắm cũng muốn lãng phí thời gian của cả đoàn phim, không biết đạo diễn Vương quý thời gian lắm sao?"
Ngữ khí trào phúng.

⬅ Trước Tiếp ➡