Vũ Công Quyến Rũ
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Suy xét đến tâm trạng hiện tại của cô, Trần Lưu đổi một cách nói dễ tiếp nhận hơn, "Cô bé ngoan, thứ hồi nãy không tính là nước tiểu, mà là phun nước, là hiện tượng sinh lí khi rất thoải mái mới có thể xuất hiện, bình thường thôi." Trần Lưu nhéo nhéo vành tai hồng nhạt trơn trơn của cô, "Cho nên thật ra là rất thích được thầy liếm, có phải không?"
Bạch Chỉ cũng không chấp nhận, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, lắc đầu, "Đừng nói nữa.."
Cô trượt xuống khỏi thanh ngang, chân mềm đến nỗi không thể tưởng được mà trực tiếp ngồi trên nền đất, vừa khóc vừa dùng tay áo lau nước trên sàn nhà.
Trần Lưu nhấc cô lên, ôm vào lòng.
Bạch Chỉ muốn tránh thoát, nhưng tránh không được, phẫn nộ đến toàn thân run run.
Lúc này mới nhớ tới cô có thể chủ động làm chút chuyện gì đó.
Mắt cô đỏ hồng, giọng nói nhẹ nhàng, "Tôi phải báo cáo thầy!" Cô lấy hết can đảm, lại hơi lắp bắp một chút.
Trần Lưu cười, còn dạy cô cách báo cáo đúng đắn, "Cứ việc, đừng đến chỗ hiệu trưởng, ông ta chỉ biết một điều nhịn chín điều lành. Trực tiếp viết báo cáo gửi lên Bộ Giáo dục đi."
"Còn có, nhớ rõ là phải lấy chút tinh dịch làm vật chứng."
"Còn thuận tiện hơn nữa, chính là bây giờ chụp bức ảnh. Em mang di động tới không? Muốn tôi đưa di động cho em mượn chụp không?"
"Tôi giúp em chụp, góc độ này của tôi sẽ chụp rất đẹp."
"Nhưng mà, Bạch Chỉ, bất luận là tôi có làm giáo viên của em hay không, tôi cũng sẽ.. làm cái huyệt của em."
"Thầy khốn nạn!" Cô tức giận đến cả người rùng mình.
Trần Lưu liếm đầu nhọn trước ngực cô, mặc lại bộ quần áo liền người cho cô xong, bỏ hai con thỏ trắng vào trở lại.
Nhưng vớ quần bị anh hứng lên nhất thời xé hỏng rồi, chỉ có thể hong cho khô.
Anh xoa nó một cách âu yếm , "Chỗ này sau này chỉ có thể cọ dương vật của thầy, nhớ chưa?"
Bạch Chỉ không để ý tới anh.
Anh cúi đầu khống chế môi ngọc của cô, dịu dàng cọ xát một chút, giây tiếp theo liền đổi phong cách, dùng răng nanh ngậm giữ, như mãnh thú đang cắn xé con mồi.
Từng chữ lạnh băng bắn ra: "Nhớ rõ chưa?"
Bạch Chỉ gật gật đầu.
Trần Lưu hài lòng buông ra, rồi mới lật người cô qua, một lần nữa ấn gậy thịt vào sau mông cô.
Bạch Chỉ hoảng hốt, "..Tôi không muốn !"
Cô coi như đã hiểu rõ, ngay từ đầu anh đã nói là muốn bắn, kết quả cô bị chơi đến khi ra hai lần, anh cũng chưa bắn một lần!
Cô thật sự không muốn !
Mắt dài của Trần Lưu liếc mắt nhìn cô một cái, vỗ vỗ mông cô, "Kẹp chặt, dùng động tác múa. Em phải có thói quen với sự tồn tại của nó, bằng không điệu múa này vĩnh viễn em sẽ không học tốt."
"Học không tốt thì học không tốt! Phần điểm đó tôi bỏ!"
Lần đầu tiên cô giận giữ.
Hướng về phía thầy giáo. Còn rất lớn.

⬅ Trước Tiếp ➡