Tinh dịch đúng là đã xuyên qua lớp vải, dính vào cửa động một ít.
"Em sẽ mang thai sao.." Bạch Chỉ nghẹn ngào hỏi anh. Cô cũng không phải là cái gì cũng không hiểu.
"Ai bảo em không nghe lời. Đáng lắm." Trần Lưu nhìn cô một cái, cúi eo xuống vùi đầu vào nơi đó của cô, cuốn hết dịch chung quanh cửa động.
Đầu lưỡi vốn định thăm dò đi vào đường hoa móc chất lỏng ra, nhưng cô nhóc này không chịu nổi loại kích thích như vậy, cắn ngón tay mà khóc.
"Đừng sợ." Trần Lưu rốt cuộc vẫn không đành lòng, an ủi cô.
Đầu lưỡi linh hoạt trêu chọc bên ngoài nơi mẫn cảm của cô, "Đừng cố chịu, thả lỏng, để nước chảy ra, chảy ra là được rồi."
Cảm giác kia, giống như đang đi tiểu, nên Bạch Chỉ mới cố nén.
Nghe được lời Trần Lưu nói, cô hít sâu một hơi, không để cho mình căng thẳng co chặt nơi đó nữa.
Vào lúc thở ra, dâm dịch cũng chảy ra nhiều thêm một chút.
Bị anh uống vào hết, cô còn có thể nghe thấy tiếng anh nuốt.
Qua nửa phút, Bạch Chỉ cảm thấy nước đã được dọn sạch sẽ, nhưng lại có một cơn buồn tiểu ngứa ngáy đang chảy tới.
"Ưm," Cô lắc đầu nguầy nguậy , "Có thể.. sao.."
Trả lời cô là tiếng thở nam tính nặng nề cùng tiếng liếm láp nước.
"Ư.. Đừng nghịch nữa, em muốn đi tiểu.."
Giọng nói cuốn hút nặng nề lại mơ hồ, "Vậy thì tè ra quần đi."
Phía dưới không biết vừa xót vừa ngứa ở chỗ nào, cô rất nhanh đã nhịn không được.
"Không thể! Thật sự.." Cô xoay người muốn chạy trốn, nhưng mông nhỏ đang bấp bênh ở trên thanh ngang, bị anh vây khốn đến muốn lui cũng không được.
Người đàn ông đang liếm ở nơi riêng tư của cô gái nhỏ lại ngước mắt lên nhìn chằm chằm cô, không bỏ qua chút thay đổi biểu cảm nào của cô.
Đường cong duyên dáng từ cổ đến thân thật dài, giống như thiên nga trắng.
"A, ưm.. Thầy, buông em ra!"
Anh làm như không nghe thấy, chỗ đầu nhọn của răng đang nhẹ nhàng gặm cắn hạt ngọc, đầu lưỡi nhanh chóng khảy khảy.
Cô gái nhỏ bị tình dục khống chế, vô thức kép cái đầu ở giữa hai chân, cái mông đong đưa trước sau với biên độ nhỏ.
Chưa đến vài cái, thân hình nhỏ xinh run rẩy mạnh mẽ, ý thức mơ hồ, mềm mại đáng yêu la lên: "Ưm a.. Hu hu.. Muốn đi tiểu a a a.."
Lúc phun ra mang theo tiếng nước âm vang, bộ ngực của Bạch Chỉ phập phồng, khuôn mặt nhỏ kinh ngạc của cô thấm đẫm nước mắt.
Trần Lưu lại cười, rời khỏi chỗ đó của cô, thẳng thắt lưng, ôm cô vào lòng, "Thật dâm đãng, đầu lưỡi còn chưa cắm vào, đã chảy nước tiểu."
Đồng tử giãn nở của Bạch Chỉ dần dần tụ lại, ngơ ngác nhìn vết nước óng ánh trên cằm anh.
Nước tiểu.. Cô thật sự đã, tè ra quần trước mặt thầy giáo.. Nước tiểu bắn khắp người anh, còn có một ít nhỏ giọt trên sàn nhà..
Bộ dạng hồn bay phách lạc của cô thật đáng thương.