⬅ Trước Tiếp ➡

anh như một tên biến thái đâu nhỉ?
Cô xấu hổ đến cực điểm, nhưng lại không thể khống chế cảm giác phấn khích đang dâng trào.
Tim đập thình thịch như trống trận, ồn ào đến mức ngay cả tiếng nhạc chát chúa cũng không thể át đi.
Chiếc quần tây của anh có độ rũ hoàn hảo, chạm vào trơn mềm.
Cô rụt rè đưa đầu ngón tay vuốt ve phần căng phồng kia, không dám vuốt quá mạnh, chỉ khẽ chạm nhẹ từng chút một.
Cảm giác này khiến anh chẳng dễ chịu chút nào, hàng mày bất giác nhíu lại.
Hai người gần trong gang tấc, hơi thở của anh phả lên má cô nặng nề và nóng rực, khiến tim cô rối loạn.
Thấy anh không lên tiếng ngăn cản, cô dần trở nên táo bạo hơn.
Thẩm Xu Mạn tò mò bóp nhẹ phần thân đang cứng dần, rồi men theo đó chạm đến đỉnh tròn trịa phía trên.
Trong lòng thầm nghĩ Thứ này của đàn ông..
Đều thô to thế này sao?
Liệu có nhét vừa..
Chỗ đó không?
"Ưm.." Cổ họng anh khẽ run lên, bật ra tiếng thở dốc đầy nhẫn nhịn, giống như một con thú đang được vuốt ve đến thoải mái "Còn tiếp tục chạm vào nữa thì tôi sẽ không nhịn nổi đâụ" Không nhịn nổi gì cơ?
Cô sững người mất hai giây, cảm giác như vừa ngậm một viên kẹo bạc hà, luồng khí mát lạnh bất chợt xộc thẳng lên não khiến cô như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Nhận thức được hành vi quá trớn của mình, cô giật nảy như bị bỏng, lập tức rụt tay lại, dịch mông sang một bên rồi rụt rè ngồi xuống bên cạnh anh.
"Xin lỗi.." Cô lẩm bẩm, chỉ hận không thể tự vả cho mình hai cái, mắng bản thân sao có thể làm ra chuyện đê tiện và đồi bại đến thế.
Cây gậy căng cứng đến phát đau đột nhiên mất đi sự vuốt ve, anh nhíu mày liếc nhìn cô.
Cô cúi gằm mặt, căng thẳng ngồi ngay ngắn bên cạnh anh, giữ khoảng cách hơn chục phân.
Ánh đèn lóe lên, anh trông thấy rõ hai gò má đỏ bừng của cô, ngay cả vành tai và cần cổ cũng nhuốm sắc hồng.
Cô nhóc này..
Nguy Thời khẽ lắc đầu bật cười, có chút bất đắc dĩ.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau, đợi cơn bối rối nguôi ngoai, Thẩm Xu Mạn mới lấy một chiếc ly thủy tinh sạch rồi tự rót cho mình cốc bia lạnh.
Bọt bia bùng lên, lấn chiếm hơn nửa cốc.
Vốn không hay uống rượu nên ngay khi cô vừa nhấp một ngụm thì đã bị cồn kích thích đến mức choáng váng, nhanh chóng đặt cốc bia xuống.
Ở hướng ba giờ cách cô khoảng một mét, có một gã đàn ông mặc vest đang ngồi đó, trán hẹp cằm rộng, hai mắt híp lại.
Anh ta nhìn cô một lúc lâu, rồi đột nhiên tiến lại bắt chuyện.
Thẩm Xu Mạn mắc chứng sợ đàn ông nhẹ, vốn không quen giao tiếp với phái nam nên khi nói chuyện với anh ta, cô vô cùng gượng gạo và không thoải mái.
Hai người trò chuyện bâng quơ vài câu, hầu như là anh ta nói, còn cô chỉ lắng nghe..
Anh ta là một doanh nhân làm ăn xuyên quốc gia, vây nên chủ đề người này có thể nói mãi cũng chỉ xoay quanh những đạo lý trên thương trường.
Thương nhân không gian trá thì chẳng làm ăn được..
Một số quan điểm của người đàn ông này đã lệch khỏi quỹ đạo, thậm chí còn chạm đến ranh giới phạm pháp.
Là một thẩm phán, nghe những lời đó khiến Thẩm Xu Mạn rất khó chịu, nhưng lại ngại ngắt lời anh ta.
Khi câu chuyện dần tàn, anh ta nâng ly, ra hiệu muốn cụng ly với cô.
Thẩm Xu Mạn ngẩn người nhưng cũng không nghĩ gì nhiều, tiện tay nhấc ly rượu


⬅ Trước Tiếp ➡