Chương 13
trên bàn cụng với anh ta rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Bỗng nghe thấy giọng điệu nghi ngờ của Nguy Thời vang lên bên trái "Ly cô đang cầm..
Hình như là của tôi?" "Hả?
Xin lỗi.." Cô cuống quýt đặt vội ly rượu xuống, cầm lấy một ly khác.
Để che giấu nỗi hoảng hốt trong lòng, cô đỏ mặt nhấp thêm một ngụm nữa.
Lúc này, anh lại không chắc chắn lên tiếng "À..
Không đúng, hình như ly này mới là của tôi." Nhưng lời nói ra quá muộn, cô đã uống sạch rồi.
Rượu whisky có độ cồn cao xộc vào cổ họng khiến cô ho sặc sụa, cảm giác bỏng rát lan khắp cuống họng lẫn dạ dày.
"Xin lỗi nhé, tôi hơi chóng mặt nên nhìn không rõ." Anh giả vờ xin lỗi cô.
Cô ngoảnh đầu nhìn anh, trong mắt anh chẳng có chút hối lỗi nào, thậm chí còn mang theo vẻ hả hê.
Cô vừa thẹn vừa tức, định hỏi có phải anh cố tình trêu mình không..
Nhưng anh đã nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế sofa, trông như muốn chợp mắt một lát.
Thôi bỏ đi, cứ coi như anh say rượu nên mắt mờ đi.
"Cô Thẩm đúng là một người biết lắng nghe, bạn gái cũ của tôi thì không được như thế, cô ấy ngang như cua, chẳng chịu nghe ai cả..
Còn cô Thẩm thì sao?" Tên đàn ông mặc vest hỏi cô.
"Hả?" Cô phản ứng chậm một nhịp.
"Chẳng phải năm nay cô Thẩm đã 28 rồi sao?
Xinh thế này, chắc chắn có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ?" "Không có.." Từ nhỏ cô đã thích Nguy Thời, bất kể gặp người đàn ông nào, cô cũng vô thức đưa lên bàn cân so sánh với anh.
Đến tận bây giờ, cô vẫn chưa tìm được ai hấp dẫn hơn anh, cũng không có người nào ngoài anh có thể khiến trái tim cô rung động.
Thật ra, đừng nói đến buổi "thoát ế" mà Trình Đồng cố ý sắp xếp cho cô lần này.
Khi còn làm việc ở Tây Tùng, thỉnh thoảng cũng có người nhiệt tình giới thiệu đàn ông cho cô, còn giúp cô thu xếp những buổi xem mắt.
Nhưng cô vẫn luôn canh cánh trong lòng rằng Nguy Thời chưa kết hôn, vẫn nuôi một tia hy vọng mong manh, thế nên cô không thể nghiêm túc nhìn nhận bất kỳ ai khác, tự tay cắt đứt bao mối nhân duyên.
"Không thể nào?" Tên đàn ông mặc vest không tin "Vừa rồi tôi thấy cô với anh Nguy có vẻ thân thiết lắm mà." "Quan hệ giữa tôi và anh ấy rất bình thường..
Chỉ mới gặp nhau vài lần thôi." Không biết đã bao nhiêu lần cô lén nhìn trộm anh từ xa, nhưng những lần chính thức gặp mặt thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Gã đàn ông đó nghe cô trả lời xong thì hai mắt sáng rực, thầm nghĩ kiểu phụ nữ chưa có nhiều trải nghiệm tình cảm thế này là dễ dụ nhất, thế là càng nói chuyện hăng hái hơn.
Cô nghe trong chán ngán, thấy anh ta bắt đầu khoa chân múa tay.
Thẩm Xu Mạn vừa định khuyên anh ta đừng uống quá nhiều, nào ngờ anh ta vung tay một cái, đặt thẳng lên đùi cô.
Cô giật nảy mình như con mèo bị giẫm đuôi rồi vội vàng né tránh, thế mà né kiểu gì lại thành ngồi hẳn lên đùi Nguy Thời.
"Hừ.." Một tiếng cười khẽ vang lên phía sau cô.
Thẩm Xu Mạn vô thức quay đầu lại, thấy anh lười biếng mở mắt rồi đột nhiên đưa tay giữ lấy gáy cô, kéo mạnh cô vào lòng.
Cô không kịp đề phòng, cơ thể bị kéo nghiêng về bên trái, trán đập mạnh vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Hành động đột ngột này của Nguy Thời khiến đầu óc cô rối tung, song trong lòng lại tràn ngập niềm vui khi có thể gần gũi với