Chương 17
thấy nóng, cô cũng vậy đấy..
Trán cô dần dần đọng lại một lớp mồ hôi mỏng li ti, đến cả chiếc váy trên người cô cũng nhuốm hơi ẩm.
Hai mươi hai năm, từ những rung động ngây ngô thuở ban đầu, đến khao khát được làm quen và thân thiết với anh, rồi dần dần lặng lẽ đơn phương không ai hay biết.
Cô chẳng thể nói rõ mình đã thầm yêu anh bao nhiêu năm.
Hàng ngàn ngày đêm trôi qua như nước chảy, điều duy nhất có thể chứng minh là..
Cô yêu anh.
Tình cảm đã âm thầm chôn giấu suốt bao năm, giờ phút này như dòng lũ vỡ đê, cuộn trào mãnh liệt, nhấn chìm lý trí và ý thức của cô.
Thẩm Xu Mạn không biết mình bị trúng bùa mê của pháp sư hay bị ma quỷ nhập hồn nữa.
Đầu óc cô vào giờ phút này đã trở nên mơ hồ, chỉ muốn thuận theo bản năng nguyên thủy nhất để gần gũi thân mật với anh, quấn quýt không rời.
Cứ coi như là say rượu nên làm càn đi.
Mọi chuyện bất hợp lý, hoang đường đến đâu, chỉ cần dính dáng đến rượu thì đều có thể trở nên đường hoàng chính đáng.
Cô không bận tâm đến hậu quả của hành động tự lừa bản thân nữa, đưa tay tắt đi ánh đèn chói mắt, chỉ chừa lại một ngọn đèn tường vàng mờ le lói.
Cô leo lên giường, tách nhẹ hai chân, cẩn thận ngồi lên người anh.
Trong ánh đèn mờ ảo, cô không nhìn rõ nhưng lại có thể nghe thấy nhịp tim điên cuồng của chính mình, cảm nhận rất rõ hơi nóng trên da anh truyền sang người cô như ngọn lửa rừng rực cháy, thiêu đốt người đang lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà làm chuyện sai trái như cô.
Cô tham lam vuốt ve làn da anh, từng chút một, mơn trớn thật chậm rãi.
Từ cần cổ thon dài, đến lồng ngực vững chãi..
Thẩm Xu Mạn nhẹ nhàng đặt lên đó từng nụ hôn, vươn lưỡi ra, tò mò liếm thử điểm đỏ nhỏ nhô lên trên ngực trái của anh.
Không có mùi gì đặc biệt, cảm giác cũng bình thường thôi.
Nhưng cô vẫn say mê không dứt, vừa mút vừa ngậm, tạo ra những tiếng nước khe khẽ.
Hơi thở của anh nặng nề và dồn dập nhưng không hề có dấu hiệu sắp tỉnh lại.
Cô không biết phải khen ngợi sự "hợp tác" của anh thế nào, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả, thôi thúc cô nhanh chóng hái đóa hoa trên cao mà mình từng chỉ có thể đứng nhìn từ xa, rồi lặng lẽ giấu đi cho riêng mình.
Mây mưa ân ái, loan phượng hoan lạc, một đêm xuân nồng..
Gì chứ về mấy cụm từ liên quan đến chuyện giường chiếu nam nữ thì cô rất rành.
Nhưng lúc này, trong đầu cô chỉ nghĩ đến hai chữ..
Nguy Thời.
Đôi mắt mơ màng quyến rũ của anh, bờ môi khẽ mấp máy, bàn tay với những đốt ngón rõ ràng..
Mỗi tấc da thịt trên cơ thể anh đều đủ khiến cô phát điên, sẵn sàng dâng trọn con tim chân thành của mình.
Cô run rẩy đưa tay, cởi lớp che chắn cuối cùng của anh xuống.
Cơ thể anh có phản ứng, thanh sắt nóng hổi cứng rắn bất chợt bật ra, vừa hay chạm vào bàn tay mát lạnh của cô.
Thẩm Xu Mạn giật bắn người vội rụt tay lại, vừa xấu hổ lúng túng, lại vừa hưng phấn đến mức không nói nên lời, trái tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực Cô cố gắng kiềm chế sự vui sướng trong lòng, không dám nhìn lâu, cởi quần bảo hộ và quần lót của mình ra, rồi bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để đưa cây gậy của anh vào trong nơi đó của mình.
Vốn là trinh nữ