Chương 16
người ta rung động.
Thẩm Xu Mạn đỏ mặt xấu hổ, không ngờ chỉ mới nhìn nửa thân trên mà tim cô đã đập rộn ràng, cả người nóng bừng.
Còn phần thân dưới của anh..
Cô cắn môi, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác cứng mềm đan xen khi thứ đó căng trướng.
Cô đưa hai tay che lấy gương mặt nóng bừng, tâm trí rối như tơ vò.
Rõ ràng cô chỉ muốn tìm cơ hội để ở bên anh lâu hơn thôi, sao lại có thể như một cô nàng háo sắc, hau háu nhìn chằm chằm vào cơ thể anh thế này?
Thật ra chỉ cần được nhìn thấy anh, cô đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
Nghĩ vậy, cô buông tay xuống, chống người tựa vào mép giường say sưa ngắm anh.
Nguy Thời ngủ không yên, cứ không ngừng kéo áo, miệng lẩm bẩm "Nóng.." "Nóng à?" Thẩm Xu Mạn ngước mắt nhìn điều hòa.
25 độ, cô đâu thấy nóng, nhiệt độ vừa đủ dễ chịu mà..
Không đợi cô đi lấy điều khiển điều hòa, người đàn ông nằm trên giường đã tay chân lanh lẹ cởi sạch quần áo, chỉ còn lại duy nhất một chiếc quần lót boxer đen che đi phần chính giữa đang căng cứng kia.
" " Cô xoay người, vì bất ngờ nhìn thấy khung cảnh mà sợ đến mức trợn tròn mắt, lập tức đưa tay bịt chặt miệng mũi, sợ mình sẽ hét lên mất.
Người đàn ông mà cô thầm thích suốt bao năm bỗng dưng trút bỏ gần hết quần áo trước mặt cô..
Rốt cuộc là cảm giác gì đây?
Dù rất xấu hổ nhưng cô cũng cực kỳ kích động.
Cô nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, như một kẻ si mê nhìn đến đờ đẫn, ngẩn ngơ, chỉ thiếu nước thèm thuồng đến mức chảy cả dãi.
"Không được.." Thẩm Xu Mạn giật mạnh đầu, cố gắng bình tĩnh lại.
Cô bước lên một bước, vén chăn định đắp cho anh.
Thế nhưng, tay cô bỗng khựng lại giữa không trung.
Cảnh tượng hiếm có thế này, e là cả đời chỉ có thể thấy được vào tối nay..
Cô có thể tham lam nhìn tiếp được không?
Cô lưỡng lự một giây rồi cuối cùng vẫn đặt chăn xuống, cúi người về phía anh, lặng lẽ nhìn chằm chằm mà không hề nhúc nhích.
Trời đất trong khoảnh khắc này như chìm vào tĩnh lặng, thời gian trôi qua chậm rãi và dịu dàng tựa như một giấc mộng hư ảo.
Nguy Thời khẽ nhíu mày, trên gương mặt tuấn tú lộ ra vài phần khó chịu, có lẽ đang gặp ác mộng.
Cô đau lòng đưa tay vuốt nhẹ hàng mày của anh, động tác dịu dàng, sợ làm anh tỉnh giấc.
Thẩm Xu Mạn cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Cô chăm chú dán mắt vào đôi môi anh, bất giác nhớ đến cảm giác khi chạm vào đó.
Mềm mại, ấm áp, như đang hôn lên một viên thạch đã được ủ ấm.
"Ưm.." Một tiếng mơ ngủ khe khẽ của người đàn ông kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Cô như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, không ngờ bản thân lại vô thức đặt môi lên môi anh thêm lần nữa Cô không biết hôn, chỉ đơn thuần để môi mình chạm lên môi anh.
Hơi thở nóng rực của anh quấn quýt hòa lẫn vào hơi thở của cô.
Thẩm Xu Mạn ngửi thấy mùi hương nồng đậm của hormone nam tính tỏa ra từ người anh, bên tai vang lên tiếng tim đập "thình thịch" liên hồi, chẳng rõ là của cô hay của anh nữa.
"Nguy Thời.." Cô khẽ gọi tên anh, không biết từ khi nào ngực mình đã áp lên lồng ngực anh.
Dù cách qua lớp vải nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được độ rắn chắc của cơ bắp ấy, ép đến mức khiến ngực cô hơi biến dạng.
Anh cảm