Chương 7
lờ ngoài đường giữa đêm khuya, chẳng phải chính em gái cũng là đứa lẳng lơ muốn dụ dỗ đàn ông hay sao?
Để ông đây chiều theo ý em nhé " Môi của gã đàn ông biến thái này rất dày, gã nhe răng cười gằn để lộ ra hàm răng ố vàng dơ bẩn.
Những lời lẽ ghê tởm đập thẳng vào tai khiến dạ dày của Thẩm Xu Mạn quặn lại như muốn nôn.
Cô lạnh lùng nói "Cưỡng hiếp là phải ngồi tù đấy " "Phụt " Gã nhổ bãi nước bọt xuống đất, chẳng thèm nghe cô nói mà chỉ dùng lực kéo mạnh hơn.
Thẩm Xu Mạn loạng choạng, khi cả người sắp bị lôi về phía gã thì đột nhiên một bóng người xuất hiện rồi đỡ lấy cô một cách vững vàng Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía người đàn ông phía sau một cách ngây ngốc..
Dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú như ngọc tạc, bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai cô, giúp cô đứng vững trong lòng ngực mình.
Ngực và lưng dán sát vào nhau khiến cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, thậm chí còn ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh nữa.
"Chết tiệt Thằng chó nào dám phá chuyện tốt của thằng bố mày?
" Gã biến thái lùn béo nổi điên khi con mồi sắp vào tay lại bị giành mất.
Gã chợt gào lên một tiếng rồi vung nắm đấm nhắm thẳng vào mặt của người nọ.
"Á " Từ khi còn nhỏ Thẩm Xu Mạn đã được sống trong sự yêu thương nên chưa từng trải qua cảnh tượng đáng sợ thế này.
Một cô gái vốn đoan trang dịu dàng nay lại bị dọa sợ đến mức liên tục hét thất thanh.
"Ồn ào quá đấy." Nguy Thời lẩm bẩm một câu, chỉ trong chớp mắt đã khống chế được cơ thể đối phương.
Anh vặn mạnh cổ tay của gã biến thái, bẻ ngoặt cánh tay của gã ra sau lưng.
"Rắc " một tiếng như bị trật khớp vai khiến gã đau đến mức nhe răng trợn mắt, miệng không ngừng chửi bới.
Nguy Thời thở dài "Tao chỉ là thấy mày đang đứng chắn đường nên định đến bảo mày tránh ra thôi.
Không ngờ mày lại muốn đánh tao." "Khụ..
Phụt " Gã đàn ông biến thái phun một bãi nước bọt xuống đất "Đường rộng thế này thì đi đâu chẳng được?" "À " Nguy Thời kéo dài giọng điệu lười biếng "Nhưng tao không bị mù nên không thích đi đường dành cho người khiếm thị." Thẩm Xu Mạn thấy gã biến thái đã bị khống chế thì vội vàng nhặt chiếc điện thoại bị vỡ màn hình lên, định gọi cảnh sát.
Đối phương thấy cô bấm số thì hoảng hốt giãy giụa thoát ra rồi cắm đầu chạy mất dạng trong chớp mắt.
".." Thẩm Xu Mạn ngớ người "Có nên đuổi theo không?" Nguy Thời quay đầu, quan sát cô từ trên xuống dưới.
Men rượu vẫn còn khiến hai má của cô ửng đỏ, ánh mắt mơ màng.
Anh bỗng mỉm cười, đôi môi mỏng hé mở "Chắc là bài kiểm tra thể lực hồi đại học của cô là chạy bằng giày cao gót à?" "Làm gì có chuyện đó?" Nếu thế thì chắc cô què luôn rồi.
"Vậy sao còn muốn đuổi theo thế?" Nói xong, anh nhấc chân đi sâu vào trong khu chung cư.
Thẩm Xu Mạn vội vã đuổi theo.
"Đây là lần đầu tiên tôi gặp biến thái ngay trong khu chung cư này đấy.." Cô cố gắng tìm chuyện để nói.
Cô không phải kẻ ngốc không có chút cảnh giác nào, cũng không phải là không biết "định luật Murphy".
Nhưng con người vốn dĩ luôn tồn tại tâm lý may mắn, nghĩ rằng mình đủ thông minh và có thể đối phó được, cộng với việc đang ở nơi quen thuộc nên chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì xảy