Chương 8
ra.
Nhưng một khi có chuyện xảy ra thật thì có mấy ai giữ được bình tĩnh và lý trí để tìm ra cách giải quyết chứ?
Phần lớn người đời đều là Gia Cát Lượng khi đã biết được chuyện xảy ra.
Ngay cả khi mắng chửi người ta cũng sẽ nghĩ lại ở lúc sau rồi tự trách mình lúc đó chửi chưa đủ hả dạ.
Ví dụ như cô là một Thạc sĩ Luật hẳn hoi, vậy mà trong lúc hoảng loạn lại quên béng mất điều luật về "tội hiếp dâm".
Nếu biết trước sẽ gặp chuyện này, có lẽ tối nay cô đã không ra ngoài rồi.
Thế nhưng..
Vừa nghĩ đến cảnh mình được anh ra tay cứu giúp thì cô lại cảm thấy dường như tất cả đều đã được sắp đặt sẵn bởi số mệnh.
Cô nói ríu rít một tràng dài nhưng chỉ nhận lại được từ anh một tiếng ừm lạnh nhạt.
Thẩm Xu Mạn mím môi, thấp thỏm lo âụ Rõ ràng ngày nào cô cũng tưởng tượng đến cảnh trò chuyện với anh, vậy mà lúc này lục tung trí óc cũng không nghĩ ra được gì để nói.
"May mà người không sao..
Ra ngoài nhớ cẩn thận đấy." Anh dặn dò nhưng cũng không quay đầu lại.
Cô vui mừng khôn xiết, vội vàng gật đầu rồi chợt nhận ra anh không nhìn thấy nên dịu dàng đáp một tiếng.
Không gian tĩnh lặng, anh bước đi thong thả, cô rón rén theo sau, giữa hai người luôn giữ một khoảng cách không xa không gần.
Cô thích thú bước theo nhịp chân của anh, khóe miệng không ngừng cong lên, cảm giác như trong không khí đang tràn ngập những bong bóng màu hồng vậy.
Anh bỗng dừng bước rồi quay người lại đối diện với cô.
Cô ngẩn người, lỡ đà lao thẳng vào lòng anh.
Sau khi lấy lại tinh thần, cô vội vàng lùi lại hai bước rồi cuống cuồng xin lỗi.
"Cô định đi theo tôi đến khi nào vậy?" Anh hỏi vặn lại với giọng điệu trầm ấm đầy từ tính mang theo ý cười.
Nghe anh nhắc nhở, cô mới để ý đến bên phải mình có một tảng đá lớn ngang tầm người.
Ánh đèn bị cỏ dại che khuất, chiếu sáng ba chữ "Bội Lan Uyển" được viết bằng thư pháp trên tảng đá.
Mới đây mà đã về đến nhà rồi sao?
Cô bỗng thấy hụt hẫng.
Tối nay, cô được ở gần anh hơn bao giờ hết.
Cô không nỡ để mọi chuyện kết thúc như vậy.
Trong đầu chợt lóe lên ý tưởng, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp lên rồi dịu dàng hỏi "Anh có biết ly rượu anh vừa uống tên là gì không?" Cô chăm chú nhìn anh, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.
Đây là một lời thăm dò đầy ẩn ý.
Anh khẽ cười, nhỏ giọng đáp "Kiss me quick." Giọng nói của anh dịu dàng như lời thì thầm giữa những người yêu nhau, theo làn gió len lỏi vào tai cô.
Trái tim của Thẩm Xu Mạn đập loạn nhịp, cô không kiềm chế được mà nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên đôi môi lành lạnh của anh.
Một nụ hôn thoáng qua, nhanh đến mức khiến người ta chưa kịp cảm nhận hết dư vị nhưng lại chứa đựng tất cả tình cảm sâu đậm mà cô đã dồn nén suốt bao năm qua.
Mặt cô đỏ bừng, sau khi hôn xong, cô không dám dừng lại thêm giây nào mà vội vã chạy vào Bội Lan Uyển.
Về đến nhà, ba mẹ đã ngủ say, căn nhà rộng lớn chỉ còn vài ngọn đèn nhỏ hắt lên ánh sáng dịu nhẹ.
Cô bước vào phòng tắm, nhìn đôi môi của mình trong gương với ánh mắt thất thần.
Vậy mà cô đã hôn anh rồi Tuy chỉ là một nụ hôn thoáng qua nhưng đó là sự dũng cảm mà cô đã tích