Chương 21
An Khê không muốn phiền phức như vậy, không ký hợp đồng, bảo hai người lấy điện thoại quay video chứng minh.
Quay video xong, An Khê lấy chiếc nhẫn cưới ra khỏi túi xách.
"Sau khi tháo dỡ xong nơi này, phiền hai người đặt cái nhẫn này đặt ở giữa phòng khách."
Hai người sững sờ nói "Hả?”
An Khê ngước mắt lên, vẻ mặt lạnh lùng đến có chút u ám "Nhẫn, đặt ở giữa phòng khách.”
"Được rồi." Một người vội vàng nhận chiếc nhẫn.
An Khê lập tức nhấc vali lên, sải bước rời đi.
Chờ sau khi cô đi, hai người kia không khỏi cảm thán, đồ trang trí xa hoa tinh xảo như vậy, nói vứt là vứt, ôi đúng là tư bản.
Hai người kia vẫn như thường lệ mà kiểm tra quan phòng, khi đến phòng ngủ chính ở tầng hai. Mấy chục bộ quần áo xa xỉ, túi xách đắt tiền, thậm chí cả một tủ đồ trang sức đều ở đây.
Mấy thứ này có giá trị không nhỏ, hai người không dám tùy tiện xử lý, vội vàng gọi điện thoại cho An Khê.
An Khê vẫn lặp lại ba chữ kia như cũ "Vứt hết đi.”
Hai người nhìn một đống trang sức lấp la lấp lánh kia "Cô thật sự muốn vứt hết sao, tôi thấy mấy thứ này..."
"Các anh muốn thì cứ lấy đi." An Khê nói xong, cúp điện thoại.
Cô ra khỏi tiểu khu, đi thẳng đến điểm cung cấp dịch vụ viễn thông gần nhất, làm sim điện thoại.
Làm sim xong, cô đi ra, vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy tòa nhà cao tầng mà mình đã ở hơn hai năm.
An Khê ngẩn người im lặng, cảm giác không cam lòng kia vẫn cứ nặng trịch, sự oán hận và đau khổ lại dâng lên.
Mẹ đã từng nói cô sẽ hối hận.
Bây giờ cô hối hận thật rồi, hối hận đến mức muốn bóp chết chính bản thân mình ngày trước ngu xuẩn đi yêu Sầm Khả.
Nếu có thể làm lại, cô nguyện đời này mình không quen biết cô ta.
An Khê nhắm mắt lại, một lát sau, cô lấy điện thoại ra khỏi túi.
Trong điện thoại này có vô số ảnh, video, tin nhắn liên quan đến Sầm Khả.
Mỗi lần An Khê thay điện thoại, cô đều kiên nhẫn lưu từng bức ảnh, từng đoạn video từ điện thoại cũ rồi chuyển sang điện thoại mới.
Nhưng bây giờ, không cần thiết nữa rồi.
An Khê băng qua đường, sải bước về phía sông Hộ Thành.
Nước sông cứ chậm rãi, dòng chảy nhẹ nhàng.
An Khê giơ tay lên, ném điện thoại xuống.
"Tỏm" một tiếng, bọt nước văng nhẹ, điện thoại chìm xuống, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâụ
Kết thúc rồi, An Khê nghĩ, mãi mãi kết thúc.
Thứ tư, ngày 24 tháng ba năm 2021.
Luật sư gõ cửa văn phòng Sầm Khả, đặt giấy chứng nhận đã ly hôn lên bàn làm việc.
Tay Sầm Khả đang cầm bút dừng lại, nhanh chóng nhìn lên tờ giấy, giọng điệu tùy ý "Em ấy có nói gì không?”
Luật sư cười nói "Không có, chuyện này cô Lâm cũng giao cho luật sư xử lý, cũng không nhận bồi thường của cô, chỉ cần sáu trăm vạn.”
Sầm Khả dừng lại "Sáu trăm vạn?”
Luật sư gật đầu "Đúng vậy, cô ấy nói chỉ cần sáu trăm vạn, còn lại cũng không cần gì."
Sầm Khả im lặng hai giây "Ừm, anh ra ngoài đi."
Luật sư gập đầu, đóng cửa rời đi.
Sầm Khả vẫn còn nhìn chằm chằm tờ giấy kia, đột nhiên cảm thấy bản thân không thể tĩnh tâm làm việc được nữa. Cô ta buông bút xuống, xoa xoa thái dương, gọi Hạng Thu vào.
"Liên hệ với quản lý Thiên Thắng Rose Bay, hỏi gần đây Lâm An Khê ở nhà làm gì."
Hạng Thu nói "Vâng.”