⬅ Trước Tiếp ➡

Vài phút sau, Hạng Thu trả lời "Quản lý nói cô Lâm đã chuyển đi, chỗ ở Thiên Thắng thì cô ấy cho người ta tháo dỡ.”
Sầm Khả nhíu mày "Tháo dỡ”
Hạng Thu nói "Quản lý nói mấy ngày nay tháo dỡ gây ra rất lớn, bởi vì cô Lâm yêu cầu vứt hết đồ trong nhà đi, ngay cả giấy dán tường cũng bị lột xuống hết.”
Sầm Khả nói "Còn cô ấy thì sao?”
Hạng Thu "Quản lý nói cô ấy đã ra nước ngoài. Trong thời gian tháo dỡ, cô Lâm không xuất hiện, có lẽ ngày công ty tháo dỡ đến, cô đã rời đi.”
Sầm Khả im lặng vài giây, ngã về phía sau, dựa vào lưng ghế "Đưa điện thoại đó cho tôi.”
"Vâng."
Sầm Khả có ba cái điện thoại, một điện thoại để làm việc, thường cái này được thư ký và trợ lý thay phiên nhau quản lý, sàng lọc thông tin, chỉ thông báo cho Sầm Khả những thông tin cần thiết. Một điện thoại là đồ riêng của cô ta, còn cái khác kia thì đã tắt máy từ lâụ
Chiếc điện thoại bị tắt máy từ lâu kia, là chiếc điện thoại duy nhất cô ta cài Wechat riêng.
Sầm Khả bật điện thoại.
Bên trong không có tin tức gì nhiều, chỉ có vô số tin nhắn Wechat An Khê gửi tới, thông báo tinh tinh liên hồi.
Chiếc điện thoại này đã 4 tháng Sầm Khả không mở, bắt đầu từ khi An Khê ký đơn ly hôn.
Cô ta nhấn vào, tin nhắn gần đây nhất là Em thật sự, thâth sự rất tuyệt vọng, chị trả lời em được không? Một tin nhắn thôi cũng được, cầu xin chị...
Sầm Khả sửng sốt, sắc mặt bỗng nhiên có chút trắng bệch. Cô ta siết chặt điện thoại, tầm mắt di chuyển lên.
Tất cả đều là lỗi của em, vì em nên mẹ mới biến thành như vậy. Hiện tại em rất hối hận, cũng rất sợ hãi...
Em thật sự rất sợ hãi, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
"A Kha, chị trả lời em một chút được không?
A Kha, chị có ở đó không, mẹ vì em mà ngã bệnh rồi, bác sĩ nói bà ấy có nguy cơ trở thành người thực vật. Bây giờ em đang ở nước ngoài một mình, em sợ lắm...
Chị có ở đó không?
Chị đâu rồi...
Sầm Khả đột nhiên đứng lên, đẩy ghế dựa ra saụ Bánh xe trượt dài, ma sát phát ra âm thanh chói tai.
Em ấy đâu rồi.
Sầm Khả cầm lấy chiếc điện thoại riêng của mình lên, nhấn vào danh bạ, lướt xuống, lướt xuống... Cuối cùng cũng nhìn thấy tên Lâm An Khê.
Đằng sau cái tên này là một dấu ngoặc đơn có ghi số 199.
Điều này có nghĩa là hơn nửa năm kể từ khi Sầm Khả đổi điện thoại đến nay, An Khê đã gọi cho cô 199 cuộc điện thoại mà không được trả lời.
Sầm Khả gọi lại.
Một giây, hai giây...
"Xin lỗi, số quý khách vừa gọi là số trống."
Thứ năm, ngày 1 tháng 9 năm 2022.
Sân bay quốc tế Bắc Thành.
An Khê đứng trước băng chuyền hành lý, chờ hành lý chạy ra.
Cô rũ mi xuống, vô thức nhìn ngón áp út bên tay trái.
Bên cạnh cô là một người đàn ông cao gầy đang đẩy xe nôi trẻ em, người đàn ông nhìn vẻ mặt ngột ngạt của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai, trấn an "Không sao đâu, xong xuôi tiệc rượu thì chúng ta sẽ trở về.”
Người đàn ông vừa nói xong, đứa bé trên xe đẩy đột nhiên khóc to, thấy thế thì anh vội vàng khom lưng xuống dỗ dành.
Hai hàng nước mắt đứa bé lăn dài trên má, vung tay đẩy người đàn ông ra, duỗi cánh tay nhỏ bé, kéo lấy quần áo An Khê, muốn An Khê dỗ dành.


⬅ Trước Tiếp ➡