Lý Mộ Tử cầm lấy túi xách trên bàn trà, trước khi rời đi còn ngước mắt nhìn An Khê một cái, ánh mắt đó vô cùng đắc ý.
Sau đó ả ta cứ như thế mà rời khỏi khách sạn.
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại An Khê và Sầm Khả.
Sầm Khả rót thêm nửa ly rượu, ngón tay thon dài nâng ly lên, nhẹ nhàng lắc lư qua lại.
Cô ta rũ mắt xuống, nghiêng mặt lạnh lùng.
"Ký tên chưa?" Sầm Khả nói trước, giọng nói bình thản.
An Khê khàn giọng nói "Chị không giải thích gì sao?"
Sầm Khả khẽ cười một tiếng, giọng điệu khách khí ôn hòa "Giải thích cái gì?"
An Khê há miệng, vất vả lắm mới rặn ra được một câu "Chuyện của chị và Lý Mộ Tử."
Sầm Khả cười cười nhìn cô "À, chuyện như em đã thấy rồi đó, em cảm thấy giữa tôi và cô ấy cần giải thích gì sao?"
An Khê á khẩu, siết chặt bàn tay, không nói nên lời.
Sầm Khả nói "Tiểu Khê, em đã 24 tuổi rồi, đừng ngây thơ như vậy nữa được không?"
An Khê hỏi ngược lại "Chị yêu sự ngây thơ này mà đúng không?"
Sầm Khả cúi đầu cười, nét cười mang theo vài phần lạnh lẽo, giống như cô ta không để vạn vật trên thế gian này vào mắt.
"Tôi chưa bao giờ tin tưởng tình yêu, biết tại sao tôi lại cưới em không? Là bởi vì trước khi qua đời, bà nội đã bảo tôi phải chăm sóc em, nếu không, tại sao tôi phải cưới con gái của một kẻ hầu chứ?"
An Khê cắn chặt răng, siết chặt bàn tay hơn.
Sầm Khả cầm ly rượu, ngón tay miết nhẹ vành ly, giọng điệu từ tốn, rất kiên nhẫn nói "Trước kia thì tôi cảm thấy bộ dáng ngây thơ của em rất đáng yêu, nhưng bây giờ... Lại cảm thấy rất nhàm chán."
Những lời này khiến cơ thể An Khê run rẩy.
"Em cũng đã 24 tuổi rồi, cứ quấn lấy tôi làm gì, ngu ngốc lắm." Sầm Khả chậm rãi nhấp ngụm rượu, trông lạnh nhạt thâm thúy, như ở xa tít, cô không chạm được.
An Khê rất muốn nói gì đó để Sầm Khả hồi tâm chuyển ý, nhưng 2 năm nay, cũng là 2 năm Sầm Khả đòi ly hôn.
Những gì cần nói, An Khê cũng đã nói, cách nào cũng đã thử, nhưng lại chẳng có hiệu quả gì.
Trước giờ Sầm Khả vẫn cứ lạnh nhạt như vậy, mà An Khê trong mắt cô ta, cũng luôn luôn không có cảm giác tồn tại.
Giống như An Khê chỉ là một vật phẩm, thích thì cô ta sẽ cầm lên chơi đùa, thấy chán rồi sẽ nhẹ nhàng buông xuống.
Nhẹ nhàng, không thèm cho thêm một tí tình cảm gì.
Không yêu cũng không hận.
An Khê nhớ lại hai lần chia tay trước đó của mình và Sầm Khả.
Từ lúc 7 tuổi, An Khê đã quen biết Sầm Khả.
Khi cô vừa tròn 18, hai người chính thức xác định quan hệ tình cảm, lần đầu tiên chia tay là kỳ nghỉ hè năm đó, một năm sau chính Sầm Khả là người đề nghị quay lại.
Lần chia tay thứ hai là một năm rưỡi sau lần chia tay đầu tiên, thời gian chia tay chỉ có nửa năm, nửa năm sau An Khê 21 tuổi, Sầm Khả đề nghị kết hôn.
Hai lần đó, người đề cập đến chuyện chia tay là Sầm Khả, nhưng cũng chính cô ta là người đề nghị quay lại.
Vì thế nên An Khê ảo tưởng, cô nghĩ Sầm Khả chỉ đang chán cơm thèm phở chút thôi, qua một thời gian nữa thì cô ta lại cũng sẽ về với cô.
Nghĩ vậy, An Khê ngây thơ nói "Nếu lần này mà ly hôn thật, em chắc chắn sẽ không bao giờ tha thứ cho chị đâụ"