Sầm Khả ngước mắt lên, chăm chú nhìn An Khê, khóe môi từng chút từng chút cong lên, nụ cười kia rất trào phúng.
Càng nhìn, An Khê càng cảm thấy tổn thương.
Cô ta nói "Em nghĩ tôi cần em tha thứ sao? Em có biết tại sao tôi lại đề nghị quay lại sau lần chia tay đầu tiên không? "
An Khê lắc đầu, nhưng không phải cô tỏ vẻ không biết, mà là tỏ vẻ không muốn biết.
Nhưng Sầm Khả cũng không quan tâm đến phản ứng của An Khê, cô ta nói rất rõ ràng "Bởi vì lúc đó tôi đang ở nước ngoài, rất cô đơn, mà em chính là người duy nhất có thể bất chấp mọi thứ đáp máy bay đến với tôi, An Khê, trước đây tôi thật sự rất thích sự ngây thơ và cố chấp của em, nhưng bây giờ lại thấy phiền rồi."
An Khê im lặng nhắm mắt lại.
Giọng điệu của Sầm Khả rất bình tĩnh, khiến An Khê không nói được câu nào, trầm mặc im lặng.
"Em biết mẹ tôi không?" Sầm Khả hỏi.
An Khê không trả lời, nhưng cô biết.
Mẹ của Sầm Khả tên Tô Lê Ngọc, là một người phụ nữ xinh đẹp quý phái, nhưng bà ta nổi tiếng trong giới không phải vì xinh đẹp mà là vì sự thấp hèn.
Tô Lê Ngọc là một tiểu tam, sau khi phá hoại cuộc hôn nhân của ba Sầm Khả thì bà ta cũng được cưới vào nhà họ Sầm như ước muốn, nhưng chẳng mấy chốc, Sầm Nho lại ngɵạı tình.
Nhưng Tô Lê Ngọc không những không tức giận, ngược lại còn giúp Sầm Nho chọn nhân tình.
Giúp bọn họ trèo lên giường ông ta, thậm chí còn hỗ trợ chăm sóc những tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ bị Sầm Nho làm lớn bụng...
Trong đó, chuyện khiến Tô Lê Ngọc "Nổi tiếng" xuất phát từ một bữa tiệc tối.
Khi đó Sầm Nho và Tô Lê Ngọc cãi lộn đòi ly hôn rất ghê gớm, khi đó Tô Lê Ngọc vì giữ Sầm Nho lại.
Bà ta dám ở trước mặt vô số quan khách, quỳ trên mặt đất, ôm hai chân ông ta cầu xin đừng rời đi, nói chỉ cần không ly hôn, bà ta nguyện làm chó của Sầm Nho.
Cũng trong bữa tiệc hôm đó, có một bóng dáng nho nhỏ phía sau cửa sổ lầu hai, nhìn thấy Tô Lê Ngọc quỳ gối giữa hai chân Sầm Nho...
Tô Lê Ngọc thấp hèn, trong giới ai cũng biết.
Sầm Khả nhìn An Khê, giọng điệu bình tĩnh, giống như đang trình bày một chuyện rất bình thường "Càng ngày tôi càng cảm thấy em rất giống bà ấy, cả hai đềụ.."
Hai chữ sau Sầm Khả không nói ra.
Nhưng An Khê biết cô ta tính nói gì.
Thấp hèn.
Sầm Khả nhìn gương mặt trắng bệch của An Khê, ngửa đầu uống hết ly rượu, buông ly xuống, đứng dậy.
"Ký đơn ly hôn đi." Cô ta lướt qua người An Khê, đi ra ngoài "Đừng để tôi càng không thích em, biết chưa?"
Sầm Khả rời khỏi, căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh mịch.
An Khê siết chặt nhẫn cưới, ngón tay cứ lặp đi lặp lại mà vuốt ve chiếc nhẫn kim loại bóng loáng.
Cô sẽ không ly hôn, bằng bất kể giá nào.
An Khê lấy điện thoại, gọi điện thoại cho mẹ Sầm Khả, quyết tâm nói "Con đồng ý, chúng ta đến bệnh viện làm thụ tinh ống nghiệm đi."
Đầu tháng 9, đây là lần đâu tiên An Khê ghép phôi thụ tinh ống nghiệm, cũng là lần đầu tiên cô đến công ty của Sầm Khả.
Sầm Khả đang họp, An Khê ngồi chờ bên ngoài văn phòng chủ tịch.
Thư kí Hạng Thu của Sầm Khả mang cà phê nóng và đồ ăn nhẹ đến, đặt lên bàn trà trước mặt An Khê, đồng thời cô ấy cũng len lén mà quan sát cô.