Không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng gõ bàn phím cùng tiếng hô hấp của gã. Cô lén dời mắt nhìn sang khuôn mặt đàn ông say ngủ, thấy rõ góc cạnh trên mặt gã, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Cô lắc lắc đầu, đi xuống phòng bếp. Cô bây giờ cần một ly cà phê cho tỉnh táo. Mở tủ thì thấy đã hết cà phê hoà tan. Cô đành vứt hộp không vào thùng rác. Giờ đã muộn thế này, quán cà phê của chị Hội Lí chắc đã đóng cửa, đêm nay đành phải đấu tranh với sâu ngủ. Cô nghĩ thầm trong lòng.
Cô đi về phòng, ngồi trước máy tính, nhanh chóng gõ bàn phím.
Đọc truyện chữ, đặc biệt là truyện ngôn tình , mang lại vô vàn lợi ích. Qua những câu chuyện chứa đựng kinh nghiệm sống quý báu của nhân vật, chúng ta có thể học hỏi và thấu hiểu chỉ trong vài giờ. Những cảm xúc, bài học về tình yêu, sự hy sinh hay cách vượt qua khó khăn đều được truyền tải một cách sâu sắc. Không chỉ giúp giải trí, đọc truyện Full cùng ha ha truyện còn giúp mở rộng vốn từ vựng, cải thiện khả năng tư duy và làm giàu tâm hồn.
Trời đã sáng hẳn, ngoài cửa sổ vọng đến tiếng xe cộ qua lại nhộn nhịp. Ninh Tiểu Thuần nằm trên bàn máy tính tỉnh lại, ngẩng đầu, dụi 2 mắt, vươn vai vặn hông, mắt dời đến bên giường, trên giường đã không còn ai nhưng vết lõm xuống trên gối và hơi ấm còn lưu lại trên giường mới khiến người ta cảm nhận có người ngủ ở đây.
Ninh Tiểu Thuần đứng lên, đến gần cửa sổ kéo màn ra, ánh mặt trời chiếu vào, sáng rực làm cô nheo mắt. Lại 1 ngày mới, cần cố gắng hơn thôi. Cô nhanh nhẹn vào nhà tắm, tắm rửa thay quần áo.
Cô rời khỏi nhà vừa đi vừa ngáp dài ngáp vắn. Xem ra cô cần 1 ly cà phê cho tỉnh người. Vì vậy cô đổi hướng, chân bước về tiệm cà phê cuối phố.
Tiếng chuông gió trong trẻo vang lên, cô bước vào tiệm của An Hội Lí, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ, ngồi xuống.
“Tiểu Thuần, vẫn như cũ phải không?” An Hội Lí cầm menu đi đến.
“Vâng ạ, chị Hội Lí cho em 1 ly cappuccino với 1 cái matcha.” Cô mỉm cười với An Hội Lí.
An Hội Lí nhìn cô, hoảng hồn: “Tối qua em ngủ không ngon sao mà mắt thâm quầng hết vậy.”
Ninh Tiểu Thuần tỏ vẻ lo lắng quá độ ôm mặt kêu to: “Không phải chứ? Aiz, đều do hậu quả hôm qua em thức đêm làm cho xong luận văn…”
An Hội Lí cười cười, bỏ đi.
Ninh Tiểu Thuần chống cằm nhìn người đi qua đi lại ngoài cửa sổ, chìm vào suy nghĩ. Bất ngờ tiếng chuông điện thoại kéo cô về thực tại, cô lấy di động trong túi ra, nhấn nút nghe, tiếng của một chàng trai truyền đến: “Sâu lười, em dậy chưa?”
Ninh Tiểu Thuần nở nụ cười, nói : “Đang ăn sáng đây, đừng xem em như con sâu mê ngủ được không?”
Tiếng cười sảng khoái của chàng trai vang lên: “Em ăn nhanh đi, anh chờ em ở trường, em đừng đến muộn đấy.”
“Ừ, em cúp đây, 88.” Cúp điện thoại thì cà phê đã đưa bưng đến, cô mỉm cười gật đầu với An Hội Lí. Bưng tách, khẽ nhấp 1 ngụm cappuccino, chất lỏng thơm tho ở cổ từ từ chảy vào bụng, thật là dễ chịu! Dáng vẻ Ninh Tiểu Thuần hưởng thụ như con mèo nhỏ được chủ nhân vuốt ve, nựng nịu.