Trạm xe bus đầy người đứng chờ, Ninh Tiểu Thuần vất vả lắm mới chen lọt lên xe, trong xe đặc kín người, không khí bức bí. Ninh Tiểu Thuần khốn khổ nắm vòng đứng trên xe. Xe thắng một cái, theo quán tính bị chúi về trước, cô đụng phải 1 ông chú đứng phía trước, người ông ta nồng nặc mùi mồ hôi, cô lập tức theo phản xạ giữ khoảng cách với ông ta.
Xe lại chạy tiếp, cô nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, lòng cảm khái: “Nếu mình có tiền, nhất định sẽ không chen chúc trên phương tiện công cộng thế này.” Đột nhiên cô cảm thấy sau lưng có gì đó chạm lên mông mình, khẽ vuốt. Cô chấn động, chẳng lẽ là tay heo trên xe bus như lời đồn?
Bàn tay to từ trên mông lần xuống, chậm rãi chuyển qua đùi. Bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên da Ninh Tiểu Thuần. Vết chai trên tay sượt qua da mang đến cảm giác đôi chút kích thích, Ninh Tiểu Thuần không kìm được rùng mình. Bàn tay như cảm nhận khác lạ của Ninh Tiểu Thuần, càng táo tợn dời vào trong đùi, nhắm lên trên, muốn tiến đến vùng cấm.
Hôm nay Ninh Tiểu Thuần mặc váy chữ A rộng rãi, rất dễ bị ra tay. Làm sao đây? Dứt khoát không thể để hắn như ý được!! Phía trước là đèn đỏ, xe phanh dừng lại. Ninh Tiểu Thuần giả vờ đứng không vững chúi về trước, thoát khỏi bàn tay dê, kế tiếp trụ người ngã ra sau, gót giày giẫm đằng sau 1 phát thật mạnh lên mu bàn chân của kẻ nào đó, sau đó tay vung lên, quật vào đũng quần kẻ đó, rồi rụt tay lại, đứng yên như không có chuyện gì. Sau lưng truyền đến tiếng hít mạnh, hắn đau muốn nín thở, khoé miệng Ninh Tiểu Thuần nhếch lên, cười trộm.
Hừ, biết sự lợi hại của cô đây chưa. Ninh Tiểu Thuần tôi không phải là hạng người dễ dàng bị hiếp đáp thế đâu.
Trạm kế, tên biến thái cụp đuôi ỉu xìu xuống xe, Ninh Tiểu Thuần hả dạ, ngâm nga khe khẽ suốt đường đến trường.
---
H văn
Nhìn đồng hồ thấy còn 5 phút nữa đến giờ vào lớp, cô chạy vội đến phòng học, dừng ở cửa lớp thở hổn hển. Đẩy cửa bước vào, 1 chàng trai ngồi ở phía sau vẫy tay với cô, cô đến chỗ ngồi cạnh anh ta, ngồi xuống.
“Xem em chạy mướt mồ hôi này.” Chàng trai ân cần đưa khăn.
Ninh Tiểu Thuần cầm khăn, cảm ơn.
“Hôm qua em thức cả đêm phải không?” Chàng trai cau mày, giọng nói có vẻ trách cứ.
Ninh Tiểu Thuần mỉm cười với anh, nói: “Tối qua phải làm cho xong luận văn, đành chịu thôi, sau này em sẽ không thế nữa đâu Tử Hiên.”
Chàng trai định nói gì đó thì giảng viên đã vào đứng trên bục. Anh đành phải nén lại, anh là Lục Tử Hiên bạn trai của Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần ngồi học mà muốn ngủ gật, tinh thần không tập trung, nhưng đây là giờ của giảng viên được xưng tụng là “Mai Siêu Phong”, không thể lơ là đành phải vật lộn với cơn buồn ngủ. Cô mắng thầm tên hôm qua, nếu không do gã đến làm phiền cô thì cô đâu phải thức đến 4, 5 giờ sáng, nhưng không thể không cho gã đến được, cô đành thở dài.
Cuối cùng cũng hết giờ, cơn buồn ngủ của cô cũng biến mất. Lục Tử Hiên nói với cô: “Ăn trưa với anh nhé?” Ninh Tiểu Thuần gật đầu.