⬅ Trước Tiếp ➡

chằm thân hình gợi cảm tràn đầy sức sống thanh xuân của Văn Tiêu, khóe môi nàng cong lên.
"Ta muốn kiếm một đám mỹ thiếu niên về thay ta làm ruộng, ta sẽ làm chủ nông trang, ngồi chờ thành địa chủ phú bà thôi " Hệ thống ".." Tốt lắm, giấc mộng của ký chủ quả nhiên rất vĩ đại.
Phơi nắng lâu có chút nóng, nàng có chút luyến tiếc đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên mông, lại liếc mắt nhìn bóng dáng soái khí gợi cảm của Văn Tiêu trên mảnh đất.
"Ta quyết định rồi, bây giờ sẽ góp một viên gạch cho kế hoạch của ta " Nhận thấy nàng rời đi, Văn Tiêu dừng cuốc, ngẩng đầu nhìn.
Kỳ lạ, sao hắn cảm thấy tiếng bước chân nàng lúc đi gần đây nhẹ nhàng hơn nhiều vậy?
Văn Tiêu mải miết làm việc đến khi mặt trời sắp xuống núi mới lau mồ hôi, mặc quần áo vào rồi trở về.
Vừa vào sân, hắn liền ra bên giếng múc nước tắm rửa nhanh chóng, cảm thấy cả người khoan khoái hơn nhiềụ Thay bộ áo dài sạch sẽ, hắn vừa xắn tay áo vừa vào phòng nàng muốn hỏi xem nàng muốn ăn gì.
Bà cô này từ khi phát hiện tay nghề nấu nướng của hắn ngày càng tiến bộ thì bắt đầu kén chọn chuyện ăn uống.
Nhưng Văn Tiêu cũng chẳng để ý, dù sao mặc kệ nàng nói gì, hắn đều có thể làm tốt.
Cái cảm giác hoàn thành một việc một cách hoàn hảo, lại nhận được vài lời khen giả dối của nàng, thật ra lại khiến một người không hề có ký ức về quá khứ như hắn không chỉ có cảm giác thành tựu mà còn có một loại cảm giác kiên định đáng quý.
Nhưng Văn Tiêu vào phòng nàng thì phát hiện trong phòng không có ai.
Lòng hắn chợt chùng xuống, một cảm giác hoảng loạn đã lâu không xuất hiện lại trào dâng.
Hắn rất không thích cảm giác này, nên Văn Tiêu chạy khắp nơi tìm kiếm bóng dáng người phụ nữ kia, nhưng chẳng thấy đâụ Chẳng lẽ nàng đã xảy ra chuyện gì rồi?
Phản ứng đầu tiên của Văn Tiêu là nàng gặp phải bọn cướp trên đường về, bị kẻ xấu bắt đi?
Dáng vẻ hiện tại của nàng xinh đẹp hơn trước rất nhiều, da dẻ trắng nõn mịn màng, thân hình gầy gò cũng đầy đặn hơn, miễn cưỡng coi như một mỹ nhân thanh tú.
Nếu bị bọn háo sắc gặp phải..
Nghĩ đến đây, Văn Tiêu không khỏi nóng nảy, vừa định lao ra ngoài tìm người thì ánh mắt liếc thấy đôi giày ở cửa.
Nàng đã đổi giày.
Không phải đôi giày vải bông mềm mại thoải mái thường đi, mà là đôi ủng đế cứng khi ra ngoài.
Ánh mắt Văn Tiêu lại cẩn thận dò xét khắp phòng, phát hiện nàng không chỉ đổi giày mà còn đổi cả quần áo.
Hơn nữa..
Nàng còn từng vào phòng hắn Văn Tiêu kéo chiếc gối đầu của mình ra, đầu tiên là thò tay vào sờ soạng, tiếp theo đổ hết vỏ kiều mạch bên trong ra..
Không có..
Đã không còn..
Số tiền hắn tích cóp để mua trâụ.
Đã bị nàng lấy đi hết rồi Khoảnh khắc đó, Văn Tiêu chỉ cảm thấy đỉnh đầu như bị sét đánh trúng.
Ngày đầu tiên nàng rời đi, Văn Tiêu tuy trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn vẫn cứ làm những việc cần làm.
Lúc đi, nàng cũng để lại cho hắn đầy hai vại nước linh tuyền, nên cũng không làm chậm trễ công việc của hắn.
Hơn nữa, không cần bị nàng tùy tiện sai bảo, không cần đặc biệt hỏi khẩu vị nàng để nấu cơm, không cần giặt quần áo giúp nàng, hắn làm ít việc hơn rất nhiều, có thể toàn tâm toàn ý trồng trọt.
Ngày thứ hai nàng rời đi, Văn Tiêu múc gạo nấu


⬅ Trước Tiếp ➡