Chương 8
cơm, bỗng nhiên động tác khựng lại, cảm thấy xung quanh có chút quá yên tĩnh, trong lòng cũng trống rỗng.
Ngày thứ ba nàng rời đi, Văn Tiêu ở chợ bán đồ ăn, có mấy bà lão lắm lời hỏi hắn vợ đâu, nụ cười trên mặt Văn Tiêu cứng đờ, nhưng vẫn nhanh chóng phản ứng lừa gạt qua chuyện.
Ngày thứ tư nàng rời đi, nước linh tuyền chỉ còn lại nửa vại, Văn Tiêu làm việc có chút thất thần, đến tối thì trằn trọc trên giường, mất ngủ không tài nào ngủ được.
Ngày thứ năm nàng rời đi, nước linh tuyền đã hết, Văn Tiêu không xuống ruộng, hắn không khỏi suy nghĩ ý nghĩa của những việc hắn đang làm là gì?
Nếu nàng không trở lại, vậy hắn ở lại đây làm gì?
Hắn đi đâu mà chẳng được?
Có lẽ hắn còn có thể rất nhanh làm rõ thân phận của mình.
Tuy lý trí nói với Văn Tiêu rằng hắn nên rời đi, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy nàng sẽ trở về, nàng không thể nào bỏ rơi hắn mà chạy trốn như vậy.
Tiền rồi cũng sẽ có lúc tiêu hết, đến lúc đó nàng ăn gì?
Cho dù nàng có nước linh tuyền, nhưng đồ ăn cũng phải trồng chứ?
Đúng lúc Văn Tiêu nghĩ tới nghĩ lui mà cân nhắc tình cảnh của nàng, thì ngày thứ sáu, nàng đã trở lại.
Nàng còn mang theo một thiếu niên tuấn tú trở về.
Nàng đã dùng số tiền hắn cực khổ tích cóp, mua một người đàn ông về Văn Tiêu nén chặt cảm xúc ngổn ngang trong lòng, chẳng màng đến chuyện khác biệt giữa nam và nữ, vội vã túm lấy tay áo Nguyễn Kiều Kiều, mặt lạnh kéo mạnh nàng vào phòng trong.
"Cô lấy tiền của ta mua đàn ông về hả?
" Cánh cửa vừa khép lại, hắn đã chất vấn thẳng thừng, giọng đầy giận dữ.
Đối diện với cơn thịnh nộ không kiềm chế được của chàng thiếu niên đang nổi đóa, Nguyễn Kiều Kiều theo phản xạ muốn xoa đầu hắn dỗ dành, nhưng Văn Tiêu "bốp" một tiếng hất tay nàng ra, không chút lưu tình.
Nguyễn Kiều Kiều cũng chẳng so đo với hắn.
Dù sao, một chàng trai chịu thương chịu khó, cần cù như vậy, chút cảm xúc nhỏ nhặt này nàng hoàn toàn có thể bỏ qua.
"Tiền của ta đâu?
Chẳng còn lại một xu nào sao?
" Văn Tiêu nghĩ đến cảnh mình mỗi ngày thức khuya dậy sớm, vất vả trồng trọt bán đồ ăn để dành dụm từng đồng, nay lại bị nàng tiêu xài hết.
Nếu nàng mua đồ ăn thức uống hay vật dụng cá nhân thì thôi, đằng này lại còn mua cả đàn ông về Đúng là mụ vợ đáng ghét Gã thanh niên kia mặt mày trắng trẻo tuấn tú, dù cao lớn nhưng lại gầy yếu như cây trúc, trông thư sinh yếu đuối.
Nàng đưa người như vậy về nhà để làm gì chứ?
Văn Tiêu chợt nhớ lại, khi mới quen nhau, hắn đã thẳng thừng từ chối lời đề nghị ngủ chung của nàng.
Từ đó, hắn càng thêm cảnh giác, không chỉ sửa lại then cửa mà mỗi đêm trước khi ngủ đều cẩn thận khóa kỹ, chỉ sợ mụ vợ này tơ tưởng đến thân thể hắn, lén lút bò lên giường hắn Cũng may, sau lần đề nghị khi ăn cơm bị hắn cự tuyệt không chút do dự đó, nàng rốt cuộc không nhắc lại, cũng không có ý định quyến rũ hắn, lúc này Văn Tiêu mới hơi hạ bớt cảnh giác.
Hắn tuyệt đối không ngờ rằng mụ vợ trơ trẽn này vẫn không từ bỏ ý định, cuộc sống hai người vừa mới dễ chịu hơn một chút, nàng đã vội vàng đưa đàn ông về nhà, còn tiêu hết tiền của hắn Càng nghĩ Văn Tiêu càng giận, cũng chẳng thèm quan tâm có thể làm rách mặt nhau hay không, nhưng