⬅ Trước Tiếp ➡
Thế giới 2: Con tin nước địch: Công lược Thái Tử, ảnh vệ (1v2)
【 1】Cốt truyện
Edit: Minh Thi
【Tấn Quốc cùng Mộc quốc lấy sông A Ô làm ranh giới, phân theo hai miền Nam-Bắc, Tấn Quốc giỏi võ, Mộc quốc giỏi văn, hai nước nhiều thế hệ vẫn giữa mối quan hệ tốt, bù đắp lẫn nhau.】
【Tuy nhiên, Thái Tử Tấn Quốc này tính tình hung bạo, thủ đoạn tàn nhẫn, năm trước suất binh công chiếm Mộc quốc một số tòa thành trì, bức thẳng vương đô, Mộc vương vô năng, cúi đầu xưng thần, mỗi năm chẳng những tiến cống vô số vàng bạc trân bảo, ngay cả đứa con duy nhất của vợ cả, Mộc vương cũng buộc lòng đưa đến kinh thành Tấn Quốc làm một
con tin.】
【Công lược mục tiêu, Thái Tử Tấn Quốc: Tiêu Yến, ảnh vệ: Tiêu Cửu. 】
【Ở thế giới trước, thời gian còn dư của hệ thống còn lại 21 ngày 19 giờ 42 phút.】
Tô Hạ một lần nữa mở mắt ra, hiện tại cậu đang nằm ở trên một cổ xe ngựa, người hầu bên cạnh Thừa An thấy cậu tỉnh liền vội vàng đem người đỡ dậy, quan tâm nói: “Công tử ngài đã tỉnh, rất nhanh liền tới kinh thành của Tấn Quốc, ngài ráng chịu đựng một chút”.
Từ Mộc Quốc đến Tấn Quốc, đường xá xa xôi, đi đường mệt nhọc, Tô Hạ mới vừa lên đường không lâu liền ngã bệnh, nhưng toàn đội muốn đi trước khi sinh thần 19 tháng 6 của Tấn Vương tới, nên cũng không vì cậu mà đi chậm lại.
Tô Hạ chỉ có thể nhẫn nại, cũng may thân thể này cũng không đáng lo ngại, chỉ là hết bệnh thì chắc cũng gầy ốm không ít.
Vào ngày sinh thần của Tấn Vương, một đội ngũ thật dài gồm Thái Tử Mộc Vương cùng ba vị đại thần dẫn đầu đem dâng lên những vật phẩm nhân ngày sinh thần của Tấn Vương, Mộc Quốc chính thức trở thành thuộc địa của Tấn Quốc, nhi tử Mộc Vương Tô Hạ lưu lại Tấn Quốc.
Đoàn xe vào kinh thành, Tô Hạ vén rèm vải lên, đánh giá bốn phía, bên đường bá tánh đông nghịt, gió thổi khiến rèm đột nhiên bay liên, người dân nước Tấn vừa thấy có một vị lang quân tuấn tú, nghị luận sôi nổi lên. Thừa An bị động tác cậu làm cho hoảng sợ,
“Công tử, ngươi đây là làm cái gì vậy?”. Tô Hạ buông màng, biểu tình nhàn nhạt, “Không có gì, tốt xấu cũng coi như là đã tới, tóm lại không thể đến chết mà không biết bộ dáng của người Tấn Quốc ra sao”.
Thân là con tin, tương lai còn chưa biết, có lẽ quãng đời còn lại cậu đều bị nhốt ở một nơi đất khách quê người này, nên muốn quý trọng khoảng thời gian ít ỏi còn lại.
Thừa An nghe nói những lời này, cũng vén bức mành bên kia cửa sổ xe lên để xem, nghiêm túc nhìn một hồi lâu, lúc này mới nhìn Tô Hạ cười nói: “Ai nha, xem ra người Tấn cùng chúng ta thật đúng là không giống nhau, ta thấy những người này ai cũng cao lớn hơn nhiều so với chúng ta”.
Tô Hạ cười cười: “Tùy theo khí hậu mà dưỡng ra người thôi”. Chủ tớ hai người ăn ý mà không nhắc đến sự thật tàn khốc đang sắp đến.Đoàn người Mộc Quốc sau khi tới thì nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày, ngày thứ hai tiến cung bái kiến Tấn Vương.
Sau hai ngày, 19 tháng 6 đêm đó trong cung cử hành cung yến, Thái Tử Tô Mục Mộc Vương tự mình dâng thư, bày tỏ rằng Tô Hạ đối với văn hóa Tấn Quốc cảm thấy thập phần hứng thú, tự nguyện ở tại Tấn Quốc.
Tấn Vương vui vẻ đáp ứng, vì thể hiện lòng nhân từ của chính mình, cố ý phân phó Thái Tử sắp xếp một nơi ở trong cung cho Tô Hạ, để cậu có thể yên tâm vui vẻ mà ở lại.
Lúc này Tô Hạ mới nhìn thấy Tiêu Yến người vẫn luôn chưa từng lộ diện, chỉ thấy hắn thân hình cao lớn, mặt đẹp tựa quan ngọc, đôi mắt đào hoa mang chút ý cười, cùng lời đồn hung ác gϊếŧ người không chớp mắt căn bản không liên quan.
Tô Hạ trong lòng có chút nghi ngờ, không phát hiện đôi môi kia đang che giấu ý cười điên cuồng.
Sứ giả Mộc Quốc lúc đi đem rất nhiều đồ, bây giờ tay không mà về, thậm chí về còn không chào Tô Hạ một tiếng đã phủi mông bỏ đi.
Tiêu Yến sắp xếp Tô Hạ cùng Thừa An hai người chủ tớ ở tại Hoa Đài cung, còn sắp xếp cho cậu thêm bốn cung nữ, sáu thái giám ở bên người hầu hạ.
Thừa An nhìn cung điện nguy nga lộng lẫy cùng khung cảnh thoải mái yên tĩnh, nhịn không được cảm thán: "Nơi này so với điện Thanh Ngọc lúc trước của chúng ta tốt hơn nhiều, hơn nữa Thái Tử còn thường xuyên tới đây cùng ngài uống trà nói chuyện phiếm, các cung nhân cũng không dám làm việc chậm trễ, không giống lúc trước, ai cũng đều dám khinh nhục ngài".
Nói thật, Tô Hạ cũng không biết Tiêu Yến sẽ là người như thế nào, nghĩ gì. Lúc ấy cậu nhận nhiệm vụ công lược ở thế giới này, phải bổ não rất nhiều loại khả năng, chính là không nghĩ tới sẽ phát triển sẽ là tình huống này.
Tiêu Yến biểu hiện như một công tử khiêm tốn hòa nhã, cũng không phải bởi vì cậu là con tin của quốc gia thua trận mà xem nhẹ cậu, mà xem cậu như một vị khách nhân, chiêu đãi cậu rất tốt.
Ngày thường ở đây cùng hắn bàn không phải đề tài thơ từ ca phú thì cũng chính là triết lý nhân sinh. Chính trực đến mỗi lần cậu muốn câu dẫn đều phải ngượng ngùng, cũng không thể hoàn thành chuyện công lược.
Thân phận của cậu luôn chỉ có thể ra cửa đi lại quanh quẩn trong Hoa Đài cung, thật sự rất nhàm chán. “Haizz” Tô Hạ thở dài, quyết định tắm rửa ngủ sớm một chút, ngày mai lại nghĩ cách.
⬅ Trước Tiếp ➡