⬅ Trước Tiếp ➡
【2.1】 Bị người ta bắt cóc xuống phòng tối dưới hầm khẩu giao tiết tháo huyệt vị (Tặng thêm một phần bonus nhỏ, Tiêu Cửu trong nước thao huyệt)
Trong tầng hầm được chiếu sáng bởi viên ngọc đêm vô giá, Tô Hạ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên chiếc giường khổng lồ màu trắng ngọc, hai mắt được che bằng vải đen, cổ tay, cổ chân và cổ đều buộcbằng vải lụa. Sợi xích sắt dài đã được đóng chặt bào bức tường đá.
Khoảng nửa giờ trước, y đang định nghỉ ngơi sau khi tắm rửa xong, bỗng nhiên ngửi thấy trong phòng có một mùi thơm đặc biệt bay lên, nếu không đoán sai thì đó là mê hương, đáng tiếc không có tác dụng với cơ thể của y.
Thế giới trước đó có cơ hội rút thăm trúng thưởng vì nhiệm vụ thành công, rút được thể chất miễn nhiễm với độc.
Người có thể làm ra chuyện này trong hoàng cung là ai chứ?
Tô Hạ có chút cảm giác, lập tức giả vờ rằng bản thân đã bị hôn mê, quả nhiên không lâu sau đã có người tiến vào, ôm lấy y sờ lấy cơ quan trong phòng đi vào căn phòng bí mật.
Tô Hạ lén lút mở mắt nhìn, biết được người này chính là một trong những nhân vật mục tiêu của y, bảo vệ trong bóng tối của thái tử Tiêu Yếu, Tiêu Cửu.
Vóc dáng Tiêu Cửu to lớn, cả người Tô Hạ ngã trên vai hắn, phần dưới bụng vừa hay úp vào ngực của hắn, cơ bắp tập võ thường xuyên rất săn chắt cứng rắn, hai cánh tay tràn đầy sức lực ôm lấy hông của y.
Tô Hạ xấu hổ chảy nước.
Chỉ là người này thật sự không hiểu lãng mạn, không nói lời nào cởi bỏ sạch sẽ mọi thứ trên người y, trói dây lụa cùng dây xích sắt, trong lúc đó lại có chút rối loạn hơi thở, mà không có cơ hội giáy giụa.
Tô Hạ nghi ngờ hắn rốt cuộc có phải là đàn ông không.
Sau khi Tiêu Cửu xử lý y xong liền rời khỏi, Tô Hạ chỉ có thể tiếp tục ở yên không nhúc nhích, giả vờ như mình vẫn còn đang hôn mê. Hai mắt sau khi bị che mất thì khả năng nghe cũng tăng lên một cách đáng kể, rất nhanh đã nghe thấy tiếng cửa chuyển động, tiếp đó là tiếng bước chân dưới cầu thang, nghe thấy thì đoán chừng khoảng hai người.
Tô Hạ thả lỏng hơi thở của chính mình, không nhúc nhích nằm đó, trên thực tế bên tai vẫn luôn để ý động tĩnh xung quanh.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, y có thể cảm nhận được người ở ngay bên cạnh.
“Đúng thật là cơ thể dâʍ ɭσạи.” Đôi tay lạnh lẽo nâng côn ŧᏂịŧ đang say ngủ của y lên để lộ ra lỗ nhỏ bên dưới.
Giọng nói quen thuộc, chính là Tiêu Yến đã nói chuyện với Tô Hạ trong tiệc rượu trước đó, chỉ là bây giờ hắn càng giống như thái tử bạo ngược trong truyền thuyết, mà không phải là cái tên giả tưởng ôn nhuận như ngọc.
Người này còn có hai bộ mặt ha.
“A Cửu...” Nam nhân trầm giọng lên tiếng.
“Vâng, chủ tử.”
Tô Hạ bối rối rất nhanh đã hiểu ra được hai người đang chơi đố chữ gì.
Bởi vì bàn tay to lạnh như băng di chuyển đến trước ngựa y, nụ hoa khép kín đang đóng chặt của hạ thân bị một đôi tay khác tách ra, đầu lưỡi linh hoạt khuấy động lỗ huyệt.
Mật hoa nhanh chóng chảy ra nước trái cây, côn ŧᏂịŧ nhỏ cũng tỉnh dậy đứng thẳng lên.
“Ưʍ......” Tô Hạ không khỏi rêи ɾỉ một tiếng, lúc này mới giả vờ như mới tỉnh lại: “A! Ai?”
Tô Hạ giãy dụa, trong phòng vang lên tiếng kéo dây xích.
Xâm phạm hạ thân dừng lại.
Đôi tay làm loạn trước ngực lại không chút thương tiếc vặn vẹo đầṳ ѵú nhọn, Tiêu Yến thay đổi giọng điệu trầm thấp, khàn khàn dựa vào bên tai y uy hϊếp: “Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nên nhúc nhích, nếu không sẽ chịu thiệt thòi.”
Người này không muốn tiết lộ thân phận? Còn muốn diễn tiếp? Thú vị.
Tô Hạ đương nhiên muốn diễn đến cùng, hai mắt bị che mất, sắc mặt trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng bình tĩnh hét lên: “Rốt cuộc ngươi là ai? Đây là đâu? Nếu ngươi đã có thể bắt cóc ta chắc chắn biết rằng ta là người trong cung, ngươi không sợ chuyện này bị bại lộ để thái tử tra ra sẽ trị tội ngươi sao?”
Nam nhân giống như là nghe được câu chuyện cười hay nhất, tiếng cười sâu kín ngập tràn khắp căn phòng.
Những lời này dường như làm cho tâm trạng hắn tốt hơn: “Ngươi thân là một vương tử của nước Mộc, dưới trướng quản ngục, thái tử sao lại quan tâm đến sinh tử của ngươi.”
“Ngươi, có điều ngươi không biết, ta cùng thái tử vừa gặp đã thân, bằng không làm sao ta có thể được ở trong Hoa Đài cung.”
“Ồ? Còn có chuyện như vậy sao?”
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi đưa ta về, ta sẽ không truy cứu chuyện này.”
“Ha~” Nam nhân cười khúc khích, mυ"ŧ lấy dái tay của y trêu chọc: “Chuyện này thì ngươi yên tâm, nơi này rất bí mật, sẽ không ai biết, huống hồ, chỉ cần ngươi không nói ai mà biết đường đường là một vương tử nước Mộc lại bị người ta bắt cóc cưỡиɠ ɧϊếp chứ?”
“Ngươi, ngươi đừng có mà lộn xộn!”
“Cái này thì không phụ thuộc vào ngươi rồi.”
Bàn tay to đột nhiên bóp chặt xương hàm của y, cánh môi lạnh lẽo, đầu lưỡi nhân cơ hội vào lúc y kinh ngạc mở hàm răng ra công thành chiếm lấy.
“Hừ ...” Tô Hạ rêи ɾỉ thành tiếng từ trong cổ họng, y bị hôn đến choáng váng, sau khi môi lưỡi rời khỏi còn ngẩng đầu lên đuổi theo, lại bị dây xích trên cổ kéo lại.
“Đừng gấp, đợi chút sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.” Nam nhân vặn núʍ ѵú của y một cái.
Bên tai truyền đến tiếng cởϊ qυầи áo, cả người Tô Hạ đỏ bừng lên vì xấu hổ, không nhịn được muốn kẹp chặt hai chân của mình, nhưng xiềng xích nơi hạ thân và mắt cá chân đều bị trói chặt, hai chân chỉ có thể mở banh thật lớn.
Cơ thể của người song tính là nhạy cảm nhất, trước đây ở nước Mộc, bởi vì cơ thể không ra nam không ra nữ, y cùng mẫu hậu phải chịu nhiều sự sỉ nhục trong cung, mặc dù thân là con trai trưởng, tài năng cũng là xuất chúng nhất trong số các huynh đệ, nhưng không được phụ vương yêu thương.
Nhất là mỗi lần bị cách huynh đệ hợp tác tính kế, y uống phải rượu bị bỏ thuốc, bộc lộ quyến rũ trong bữa tiệc tuyển chọn thê thϊếp chuẩn bị cho bọn họ, tuy là sau đó ngự y cũng đã làm thuốc giải cho y, nhưng trong cung ngoài cung đều đốn y hoang da^ʍ vô độ.
Về sau y chưa từng dám lộ ra một tia du͙© vọиɠ, sau một thời gian dài kiềm nén, bây giờ chỉ cần bị trêu chọc một chút cũng không đối phó được.
Hay là cứ như vậy đi? Dù sao thì cũng đã rời khỏi nước Mộc, rời khỏi cái l*иg giam cầm mọi cảm xúc và du͙© vọиɠ của y, sao không phóng túng một lần?
Sau khi hạ quyết tâm, Tô Hạ lên tiếng dịu dàng: “Ngươi mở dây xích ra, ta sẽ không chạy.”
Nam nhân có vẻ hơi kinh ngạc: "Sao lại đổi ý rồi?"
Tô Hạ mỉm cười: "Đã không thể chạy, chi bằng tận tình hưởng thụ."
“Ồ, quả nhiên là lời đồn đãi của nước Mộc không sai.” Tiêu Yến vẫy tay, Tiêu Cửu ngay lập tức bước lên cởi trói.
“Đừng cố vén mảnh vải ra khỏi mắt, những người nhìn thấy ta sẽ không sống được tới sáng ngày hôm sau, hiểu không?"
Đại ca, ngươi đã ngã ngựa từ lâu rồi!
Tô Hạ muốn cười, nhưng đã cố nhịn, ngoan ngoãn gật đầu: "Đã biết."
Y chống lấy thành giường ngồi dậy, xoay cổ để hoạt động lại phần cổ.
Trong giây tiếp theo, có người leo lên giường ngọc, một khối trụ thể nóng rực cứ như vậy áp lên môi y, nam nhân quyến rũ ra lệnh bằng giọng khàn khàn: "Dùng miệng nhét vào đi."
⬅ Trước Tiếp ➡