⬅ Trước Tiếp ➡

Đêm nay, Trần Dịch Bắc ngủ lại chính viện. Đường Ngọc Kiều cảm nhận được hắn ta nhiệt tình hơn so với bình thường, vận động suốt đêm không ngừng nghỉ. Nhưng mà...
"Phỉ Nhi... Ta sai rồi... Nàng là của ta..."
Vào thời khắc mấu chốt, Trần Dịch Bắc đem hạt giống tiến vào đáy huyệt̠ Đường Ngọc Kiềụ Đồng thời, không khống chế được cảm xúc nói ra lời thầm kín trong lòng. Hắn ta cúi đầu xuống, bắt gặp vẻ mặt như nhìn thấy quỷ của Đường Ngọc Kiềụ
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Khóe miệng Trần Dịch Bắc nhếch lên, một tay bóp lấy cổ Đường Ngọc Kiềụ
"Ngươi nghe được cái gì rồi?"
Mặc dù hắn ta đang cười, lại làm cho Đường Ngọc Kiều cảm giác được rét lạnh chưa từng có.
Nàng ta còn đang ở dưới thân Trần Dịch Bắc, côn thịt hắn ta cũng chưa rút ra khỏi thân thể của Đường Ngọc Kiều, nhưng giờ phút này nàng ta chỉ cảm thấy người nam nhân kia thật xa lạ, phảng phất như chưa từng quen biết.
"Cái gì thiếp cũng chưa nghe thấy."
"Không, ngươi nghe thấy được." Trần Dịch Bắc buông tay, vuốt ve khuôn mặt nàng ta. "Ngươi không nghe lầm, ta thật sự coi trọng Nguyễn Vũ Phỉ, cũng chính là đại tẩụ"
Khóe mắt Đường Ngọc Kiều rưng rưng "Chàng hối hận rồi? Nhưng màn hoán thê này rõ ràng là chủ ý của chàng, trước ngày thành thân thiếp mới biết."
"Chuyện này với việc hoán thê không liên quan đến nhaụ Đã xảy ra rồi ta cũng không có gì để hối hận. Điều ta muốn chính là sau này." Trần Dịch Bắc rút côn thịt ra.
Xì Một lượng chất lỏng chảy ra ngoài.
Đường Ngọc Kiều bỗng nhiên cảm thấy ghê tởm.
Đây chính là công tử nho nhã mà nàng ta nhìn trúng ư? Làm sao hắn ta lại có thể đúng lý hợp tình mà nói những lời không biết xấu hổ như vậy?
"Vậy bây giờ chàng muốn thế nào?" Đường Ngọc Kiều ngồi dậy, lấy chăn bông bọc lấy mình.
"Ngươi là một nữ nhân thông minh." Trần Dịch Bắc bước xuống giường, cầm lấy y phục bên cạnh mặc vào. "Không cần ta nói, ngươi cũng biết nên làm như thế nào mà, đúng không?"
Sau khi Trần Dịch Bắc rời đi, Đường Ngọc Kiều trùm chăn khóc nấc lên.
Trong hoa viên, một nam nhân cao lớn đang đè nữ nhân trên mặt đất mãnh liệt đưa đẩy. Dưới thân cô gái lót một lớp quần áo của nam nhân, nên không phải lo lắng cô sẽ bị đaụ
"A... Sẽ có người thấy." Nữ nhân đó chính là Lê Viện đang ôm lấy eo đối phương, thở gấp nói. "Phu quân, đừng như vậy..."
"Bị người khác thấy có chỗ nào không tốt? Không phải tiểu dâm oa thích nhất có người thưởng thức thân thể của nàng sao?" Trần Dịch Sâm còn mặc một chiếc áo trong mỏng, côn thịt dưới thân không ngừng cắm vào tiểu huyệt.
Mà lúc này Lê Viện lại không mặc gì cả, dưới ánh trăng, cơ thể mỹ miều càng thêm xinh đẹp động lòng người.
Trần Dịch Bắc không ngờ vừa mới bước ra sân đã nhìn thấy một màn như vậy. Tức khắc, lông mày hắn ta nhíu chặt lại.
Tên khốn nạn kia có phải biến thành dã thú rồi hay không? Làm sao lại có thể mọi lúc mọi nơi đều động dục như thế? Có điều xem ra cũng không tệ lắm, xem như là cho hắn ta được hưởng phúc ké.
Ngày ấy khi trông thấy thân thể " Nguyễn Vũ Phỉ ", đập vào mắt là cặp vú vừa to vừa trắng, làm hắn ta chỉ muốn cắn một ngụm. Eo nhỏ như rắn nước của nàng phảng phất một tay cũng có thể bóp đứt. Còn có đôi chân dài trắng nõn cùng với tiểu huyệt mềm mại, quả thực là không chê vào đâu được. Nếu như vưu vật kia là thê tử hắn ta, hắn ta cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp đổi từng địa điểm làm chết nàng.
"Nàng nói xem nếu nhị đệ thích ra vẻ đạo mạo kia nhìn thấy thân thể dâm đãng này của nàng, có phải rất muốn làm nàng hay không?" Trần Dịch Sâm đột nhiên nói.


⬅ Trước Tiếp ➡