Chương 21
Yết hầu Trần Dịch Bắc khô khốc, nuốt nước miếng.
Muốn.
Hắn ta cực kỳ muốn nói như vậy.
Thế nhưng, hắn ta biết mình cần phải kìm chế lại bản thân.
"Đại ca thật là biết đùa." Trần Dịch Bắc không ngốc, đương nhiên biết người ta đã phát hiện ra mình. So với lén lén lút lút, không bằng quang minh chính đại đi ra ngoài.
Trần Dịch Sâm nghe thấy giọng nói của Trần Dịch Bắc, tốc độ càng lúc càng nhanh.
"A..." Lê Viện không nhịn được kêu to.
Trần Dịch Sâm cười nhạo "Nhìn xem thê tử của ta rên hưng phấn bao nhiêu? Xem ra nhị đệ xuất hiện làm cho nàng kích thích đây "
Lê Viện nhanh chóng co rút hoa tâm, ở trước mặt Trần Dịch Bắc đạt cao trào. Cô động tình lắc lắc cơ thể, trong miệng phát ra âm thanh rên ɾỉ.
"Dâm đãng Hắn vừa mới tới đã khiến nàng kích động như vậy? Muốn hắn thao nàng đúng không?" Trần Dịch Sâm đỏ mắt hung hăng cắm, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Lúc này, thực lực võ tướng của hắn được bộc lộ ra ngoài. Tốc độ nhanh tựa như máy móc, không ngừng rút ra rồi lại cắm vào, mỗi một lần đều đâm đến miệng đáy huyệt̠.
"A a..."
Trần Dịch Bắc thở hổn hển.
Hình ảnh này quá kích thích.
Vừa rồi khi đứng ở xa đã vô cùng kích thích, hiện tại cách gần như vậy, nhìn hình ảnh hai người làm t̠ình cực kỳ rõ ràng, quả thật kích thích không chịu nổi.
Kiệu hoa đưa nhầm phong
“Nhị đệ còn chưa đi sao? Chẳng lẽ thật sự muốn "làm" đại tẩu của ngươi à?” Trần Dịch Sâm cười lạnh.
Trần Dịch Bắc siết chặt lòng bàn tay, xoay người “Đại ca không để ý đến bản thân mình thì thôi, nhưng dù sao cũng phải quan tâm đại tẩu một chút. Nếu như bị hạ nhân trong phủ nhìn thấy, về sau tẩu ấy còn đâu ra mặt mũi nữa?”
“Ha Nữ nhân của ta, ai dám cả gan ức hiếp nàng? Nếu thật sự có kẻ không biết sống chết, thì tự ta sẽ thành toàn cho hắn.” Trần Dịch Sâm bế Lê Viện lên, vừa đi vừa tiếp tục công cuộc hoan ái. Tư thế thay đổi khiến cho côn thịt càng cắm vào sâu hơn, đến mức Lê Viện cũng không thể chú ý đến điều gì khác, chỉ biết không ngừng la hét chói tai.
Thật sự là quá kích thích. Tên chết tiệt này a a
“Phu quân… Ta không được. Cho ta nghỉ một lát ”
“Đến phu quân còn không có nghỉ ngơi, sao có thể để cho nàng nghỉ được? Phu nhân ngoan, hầu hạ vi phu một lần thôi. Hôm nay ta sắp nghẹn đến hỏng rồi.”
“Chàng là đồ cầm thú. Hôm qua vừa mới làm cả một đêm, hôm nay sao có thể nghẹn hư?”
“Ai bảo nàng là yêu tinh chuyên đi quyến rũ nam nhân chứ? Ngày nay lên triều, trong đầu ta chỉ nghĩ đến việc làm nàng thôi.”
Sắc mặt Trần Dịch Bắc thâm trầm. Chờ cho đôi phu thê kia đi xa, hắn ta mới cước bộ nhanh hơn, đi về phía sân phòng của thiếp thất.
Suốt cả một đêm, âm thanh nam nữ giao phối quanh quẩn khắp Trần phủ. Không biết bao nhiêu người vì chịu không nổi kích tình mà đi tìm nam nhân, nữ nhân để thỏa mãn. Đêm nay, toàn bộ Trần phủ hỗn loạn. Có thể nói, quả thực không khác gì dịch bệnh lây lan, dâm ô cực kỳ.
Lê Viện bị hành xác cả một đêm, tận đến khi trời rạng sáng mới được giải thoát. Cô bắt đầu suy nghĩ không biết có nên nạp cho Trần Dịch Sâm mấy thiếp thất hay không. Chứ một mình cô chịu không nổi.
“Phu nhân, lão phu nhân cho mời người đến tiền viện.” Thanh Như bước vào trong phòng bẩm báo.
Cả người Lê Viện đều mệt mỏi ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn động. Nghe Thanh Như nói xong, cô mới buồn bực bò dậy.
“Chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm để xả bớt uể oải.” Lê Viện nhàn nhạt mở miệng.
“Dạ.”
Sau khi đợi Thanh Như ra khỏi phòng, cô lập tức gọi hệ thống.