Chương 22
“Này, nếu còn tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ có ngày ta bị Trần Dịch Sâm giã chết. Một là cho ta bàn tay vàng, hai là lão nương không làm nữa.”
“Hiện tại một điểm tích phân ký chủ cũng không có, chỉ có cách là đổi đan dược "bạch bạch trăm lần không biết mệt" trong shop.” Hệ thống bị Lê Viện làm phiền không tình nguyện nói.
“Cho ta đổi thiếu được không? Khi nào có tích phân rồi ta trả lại cho mi.”
“Đang tiến hành. Đổi một viên đan dược, đã trừ 1000 điểm tích phân. Dùng bây giờ hay lần sau?”
“Vô nghĩa, đương nhiên là bây giờ rồi.”
Trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một viên đan dược. Lê Viện không chút do dự nhét vào trong miệng. Ngay lập tức có một dòng nước mát lưu chuyển khắp cơ thể, bao nhiêu mỏi mệt, đau đớn tiêu tan hoàn toàn, không để lại dấu vết.
Thậm chí địa phương nhạy cảm bên dưới cũng hoàn hảo lại như lúc đầụ
“Có bảo bối tốt như vậy, sao không lấy ra sớm hơn một chút chứ Làm hại ta mấy ngày nay mệt hơn cún con.”
“Cún con còn không sướng bằng cô đâụ Tôi thấy cô rất hưởng thụ thì có. Đối tượng công lược là hàng to ngon nghẻ, ký chủ phải biết cảm tạ hệ thống là tôi đây đi ”
“Trước kia ta còn có thể nhàn nhã hưởng thụ, hiện tại mới nhận ra là ăn nhiều quá sẽ không tiêu nổi. Nhưng bây giờ đã có bảo bối này rồi, chắc sẽ đỡ mệt một chút đi?”
“Không phải "một chút" mà là "trăm phần trăm". Một ngàn điểm tích phân có thể vô dụng như thế sao.”
Một lúc sau Thanh Như tiến vào hầu hạ Lê Viện tắm rửa. Sau đó mới đến sân viện thăm lão phu nhân. Lão phu nhân là mẹ ruột của Trần Dịch Bắc, đồng thời cũng là mẹ kế của Trần Dịch Sâm. Từ ngày thành thân đến giờ, im hơi lặng tiếng một khoảng thời gian dài, hiện tại đến tìm cô khẳng định là không có việc gì tốt.
Uông thị là người biết cách bảo dưỡng nhan sắc khá tốt. Nhìn thấy bà ta, cô đã hiểu ra vì sao mà cha của Trần Dịch Sâm bất công như vậy, hóa ra là bị thổi gió đầu gói.
Uông thị nhìn thấy Lê Viện bước vào cửa, thầm mắng một câu “Yêu nghiệt”.
Đường Ngọc Kiều ngồi bên cạnh, khi trông thấy cô xuất hiện, nụ cười trên mặt ngay lập tức cứng đờ.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
“Biết ta gọi ngươi tới đây làm gì không?” Uông thị vừa nhìn thấy cô liền gây khó dễ.
Lê Viện không ai mời tự đặt mông ngồi xuống, thấy sắc mặt Uông thị càng thêm khó coi, tươi cười nói “Chắc là vì lâu rồi không gặp, nên mẫu thân nhớ con chăng ”
Khóe miệng Uông thị co rút.
Cái đồ yêu nghiệt này làm gì có chỗ nào giống một tiểu thư khuê các hả? Làm gì có tiểu thư khuê các nhà ai lại không biết xấu hổ như ả chứ?
Phì Nhớ ả? Nhớ ả còn không bằng mong ả đi tìm chết thì đúng hơn.
“Dù gì gì ngươi cũng là thiên kim Nguyễn gia, thế mà lại như kỹ nữ thanh lâu suốt ngày quyến rũ đại gia làm ra loại chuyện kia là sao?” Uông thị lạnh nhạt nói.
Lê Viện chớp mắt, vẻ mặt vô tội “Con làm ra loại chuyện gì chứ?”
“Ngươi còn có mặt mũi mà hỏi lại à? Bản thân mình làm cái gì, chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng nhất sao? Có biết hiện tại bên ngoài đang đồn ầm lên cái gì không? Người ta nói đại phu nhân Trần gia phóng đãng dâm tiện.”
Uông thị cầm lấy chén trà bên cạnh, đập mạnh xuống mặt đất.
"Rầm" một tiếng, mảnh vỡ bắn tung tóe đầy đất. Bã trà bên trong cũng bị rớt vụn ra đầy sàn nhà.
Đường Ngọc Kiều hoảng sợ, trong lòng sợ hãi mà vỗ ngực.