⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Du đi theo An Nhiễm tới một góc khuất, nụ cười miễn cưỡng mà An Nhiên duy duy trì trước Tư Nguyên cũng không có, cô ta trầm mặt mở miệng
“Lâm Du, cô không cảm thấy vô và Tư Nguyên quá gần gũi sao?”
Lâm Du chỉ ra vẻ vô tội nói:
“Cậu sao có thể nghĩ như vậy? Chúng ta là anh em đó nha.”
“nhưng tôi chưa thấy qua có anh em nào giống như hai người”
“Có thể là cậu gặp qua quá ít đi”
“Tôi nói cho cậu biết, cách xa Tự Nguyên một chút, ta mới là bạn gái hắn?
“Mình cũng muốn lắm, nhưng chính là Tư Nguyên quấn lấy mình trước, mình có thể làm sao bây giờ? Hay là An Nhiễm cậu nhiều giúp mình nghĩ biện pháp đi”. Dứt lời nàng lại tựa như oán giận kiều kiều mở miệng nói
“Tự Nguyên như vậy quá làm người ta bối rối”.
An Nhiễm quả nhiên bị nàng làm cho tức giận đến thổ huyết, duỗi tay muốn đánh nàng, Lâm Du an tâm nhắm mắt, quả nhiên không quá vài giây, cả cơ thể liền bị kéo vào một cái ôm ấp, âm thanh bàn tay cọ xát thật mạnh quá lớp quần áo vang lên, đồng thời cũng vang lên Tư Nguyên rống giận
“An Nhiễm! Cô muốn làm gì Lâm Du làm gì!”
An Nhiễm ủy khuất kêu to
“Tư Nguyên! Tôi mới là bạn gái của anh! Anh không che chở tôi còn muốn chỉ trích tôi?”
Tư Nguyên bị nàng rống giận cười
“Cô vô duyên vô cớ đánh cô còn có lý?”
“Cái gì vô duyên vô cớ! Anh nhìn không ra Lâm Du cô ta căn bản chính là cố ý sao?”
Tư Nguyên dùng ánh mắt thất vọng pha lẫn chán ghét nhìn An Nhiễm.
“Cô hiện tại sao có biến thành như vậy, không chỉ ăn hiếp Lâm Du thậm chí còn ác độc mà vu khống cô ấy.”
Lâm Du ở bên cạnh nhu nhược mà mở miệng.
“Không trách nàng, có thể là tôi đã nói sai gì đó, cậu ấy chính là muốn tôi cách xa cậu một chút, hai người vốn là bạn trai bạn gái, là tôi sai, tôi không nên lại gần hai người”
Tư Nguyên thần sắc thống khổ, cúi đầu nhìn Lâm Du trong lòng ngực nói
“Lâm Du, anh... em rõ ràng biết anh...”
Lâm Du vội vả che miệng hắn.
“Cậu đừng nói...”
Hắn cũng không tiếp tục, chỉ oán hận nhìn chằm chằm An Nhiễm
“Tôi ở cùng ai cũng phải nghe theo cô? Lâm Du đối với cô tốt như vậy, cô như thế nào có thể ích kỷ như vậy?
An Nhiễm bị hắn chỉ trích, chỉ gào thét.
“Cô ta rất tốt với tôi chỗ nào? Mặt dày mày dạn đi theo chúng ta, giả mù sa mưa giúp tôi giảng đề, còn bá chiếm anh, còn không phải là muốn để tôi phụ cô ta một tay sao? Cô ta đáng ra không nên xuất hiện! Cô ta tại sao không lập tức biến đi!”
“Cô quả thực không thể nói lý, tôi thật không biết trước kia tại dao lại muốn cùng cô ở bên nhau”
Cảm xúc An Nhiễm càng bạo phát, nàng khóc lóc nói với Tư Nguyên.
“Tự Nguyên, chúng ta chia tay! Anh đi mà cùng biểu muội tốt cảu mình ở bên nhau đi”
Nói xong liền chạy, vốn tưởng rằng Tư Nguyên sẽ đuổi theo, cô ta liền lặng lẽ thả chậm bước chân, nhưng cô ta chạy hồi lâu cũng đã đến phòng học mà phía sau còn không có một bóng người.
Tư Nguyên như trút được gánh nặng, chỉ cảm thấy hắn rốt cuộc có thể cùng Lâm Du ở bên nhau.
⬅ Trước Tiếp ➡