Chia tay vốn chỉ là lời nói nhất thời, nhưng An Nhiễm cũng không muốn đi tìm Tư Nguyên giảng hoà, Tư Nguyên không muốn nhìn thấy cô, cô đành tìm tới bạn thân của mình nhờ đưa cho Tư Nguyên mẫu giấy,
Tư Nguyên càng dứt khoát làm ngơ, sau nhiều lần như vậy bạn thân cũng thấy xấu hổ, càng cảm thấy trễ nải thời gian của chính mình, cũng không muốn giúp cô nữa.
Cứ như thế tất cả mọi người điều biết cô ta và Tư Nguyên đã chia tay.
Cô ta vốn cũng không có điểm đặc biệt xuất sắc, so với Tư Nguyễn chênh lệch rõ như ban ngày, lúc trước bọn họ ở bên nhau, khiến rất nhiều người không thể tin nổi, sinh ra cảm giác “ai cũng như ai, dựa vào cái gì cô ta có thể”, cũng không mấy người xem trọng tin tưởng bọn họ sẽ đi đến đâu. Hiện tại chia tay chỉ cảm thấy chính mình quả nhiên liệu sự như thần, cả hai sẽ không lâu dài.
Hôm nay An Nhiễm ở chỗ ngồi nhận được một tờ giấy, bên trên viết Tư Nguyên hẹn gặp ở nhà kho, ở đó đồ đạt ngổn ngang, nhưng cô ta không chút nghĩ ngợi liền đi tới, chỉ cho rằng Tư Nguyên là muốn bắt đầu với mình một lần nữa.
ve
Nhưng vừa tới gần nhà kho, còn chưa kịp mở cửa liền đã nghe thấy âm thanh kỳ quái truyền ra, thỉnh thoảng sen lẫn giọng nam nữ hỗn loạn thì thầm.
Bên trong Tư Nguyên một ngụm ngậm lấy âm hộ xinh đẹp của Lâm Du, đầu lưỡi trên dưới qua lại, thỉnh thoảng dùng đầu lưỡi nặng nề mà đỉnh vào hoa đế đỏ tươi của nàng, hắn còn thử đem đầu lưỡi đâm vào thăm dò hoa huyệt khép nép, khinh trọng nặng lúc nhẹ mà khảy.
Trong lúc hắn liếm láp, hạ thân Lâm Du liền mềm mại hóa thành bãi xuân thủy, chỉ khẽ ngâm nga thành tiếng.
Tiểu huyệt thường xuyên bị hắn khai phá càng khiến cho một dịch chảy ra ào ạt, theo động tác đầu lưỡi cắm vào mà bị cuốn vào trong miệng, nuốt vào trong bụng.
Nàng không thể chịu được khoái Cảy cực lớn như vậy, run rẩy kêu nhỏ tên hắn.
”A... Tư Nguyễn... Chậm, chậm một chút, nơi đó, đừng...”
Nghe được tên gọi quen thuộc, An Nhiễm cứng đờ, trong lòng có dự cảm chẳng lành, nàng chậm rãi đi đến trước cửa sổ, nhẹ nhàng kéo ra một góc bức màn.
Xuyên thấu qua khe hở, cô ta nhìn thấy một Lâm Du ngày thường dáng vẻ ôn nhu ưu nhã hiện giờ đang nằm trên bàn, khuôn mặt ửng hồng, sắc mặt vừa thống khổ lại vừa vui thích.
Áo trên của nàng vẫn còn nguyên, nhưng váy ngắn lại bị đẩy dồn đến eo, nàng nắm lấy tóc người đàn ông bên dưới, hai chân treo trên cổ của hắn. An Nhiễm nhìn đến bóng dáng quen thuộc, ngày thường đối chính mình ít nói, bây giờ đang chui đầu vào giữa hai chân Lâm Du, lấy lòng nàng, dùng chính âm th
“Anh liếm em thoải mái sao? n? Lâm Du, bảo bối, thoải mái không?
Chỉ nghe được Lâm Du oán trách nói
“Cậu... Đừng nói... nữa... ở đó... Không thể
Hắn cũng cười nói.
“Được được được, anh không nói, bảo bối đừng nóng giận”
Dứt lời lại là vùi đầu giữa hai chân nàng.
An Nhiễm chỉ cảm thấy âm thanh liếm láp ấy thật chói tai! Bọn họ chính là anh em họ, thế nhưng...! Bọn họ sao có thể làm như vậy!
Nàng không dám ở lại, xem tiếp mà thất hồn siêu phách lạc rời đi...
Lâm Du nhìn thấy hình bóng đang dần biến mất, một lần nữa đắm chìm trong khoái Cả dưới hạ thân mà hắn mang lại.
Tiết cuối hôm nay là tiết thể dục, vừa vặn đến phiên Tư Nguyên phụ trách đưa thiết bị đến nhà kho, hắn liền quấn lấy Lâm Du cùng hắn mang đô đi. Dụ© vọng của Tư Nguyên đối với nàng từ trước đến nay rất luôn luôn mạnh mẽ, Lâm Du cũng đã sớm biết hắn có chủ ý gì mà phối hợp cùng hắn đến đây, còn lén lút đưa tờ giấy cho An Nhiễm.
Tư Nguyên liếm nàng liên tục cao trào, hắn cởi bỏ khóa kéo lấy ra côn thịt cực đại của mình, ngón tay kéo căng tiểu huyệt của nàng sang hai bên làm lộ ra cái động nhỏ liên tục rỉ nước, hắn dùng một tay khác đỡ côn thịt chính mình.
Đầu tiên là dùng qua đầu sớm đã chảy ra dịch nhầy, day nghiến bên dưới của nàng, thẳng đến khi qua đầu chen vào huyệt khẩu chật hẹp, hắn mới bắt đầu động côn thịt một tấc lại một tấc đi vào, dần dần làm căng đầy toàn bộ thông đạo của nàng.
Lâm Du khẽ thở gấp siết chặt cổ tay áo của Tư Nguyên, hắn đột nhiên kéo tay nàng cầm lấy côn thịt của chính mình, vừa rút ra một đoạn lại hung đút vào, côn thịt phủ đầy gân xanh ma sát làm tay Lâm Du đau đớn, nàng muốn buông ra lại bị Tư Nguyên gắt gao mà đè lại, thẳng đến khi không còn thỏa mãn với tốc độ này mới buông tay, hắn giữ chặt eo nàng đưa đẩy côn thịt điên cuồng đâm vào bên trong, Lâm Du chỉ có thể rên rỉ.
“ n... A... Tư Nguyên... Tư Nguyên, đừng
Nàng rốt cuộc cũng không nói một được một lời hoàn chỉnh. Đương lúc Tư Nguyên chuyên tâm thọc vào rút ra, nàng bất chợt kẹp chặt tiểu huyệt khiến hắn kêu rên một tiếng, côn thịt bị khóa chặt chẽ trong thân thể thiếu nữ, tầng tầng lớp lớp mị thịt co chặt, mấp máy xô đẩy. Tiểu hạt nhô lên cùng nếp uốn bao bọc côn thịt khiến hắn thoải mãi đến đến da đầu tê dại, cứ thế mà bắn ra.
Sợ Lâm Du sẽ tức giận, hắn tùy ý lau qua chính mình, lại nhanh chóng lấy ra khăn tay, tỉ mỉ mà lau khô miệng huyệt dính đầy tinh dịch của mình, sau lại giúp Lâm Du mặc quần lót, sửa sang lại váy, ôm nàng xuống dưới. Vốn dĩ tiểu huyệt đã đã khô cạn tinh di©h theo động tác đứng lên của Lâm Du lại chảy ra, xuyên thấm quần lót của nàng, trực tiếp dọc theo đùi chảy xuống, Lâm Du vừa thẹn vừa gấp:
“Đều tại cậu.”
Tư Nguyên một bên dỗ nói:
“Đúng đúng đúng, đều là anh sai, em đừng tức giận”
Một bên chạy nhanh ngồi xổm xuống lau cho nàng, lại cởi bỏ áo khoác của mình cho nàng mặc vào, áo khoác to rộng trực tiếp che đậy mông vểnh, nàng lúc này mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Có bạn nói mình bão >< minh liền bão cho bạn th
Đùa chứ, còn 2c nữa và 1 ngoại truyện. Mị muốn kết luôn cho rồi aaaaaaa