⬅ Trước Tiếp ➡
Hoảng hốt hồi lâu An Nhiễm lộ ra sắc mặt dữ tợn, cô ta nhất định phải lôi đôi cẩu nam nữ này phơi bày dưới ánh sáng mặt trời!
Mấy ngày này cô ta đều lặng lẽ theo dõi bọn họ, muốn chụp vài tấm ảnh thân mật của hai người, nhưng ở trước mặt mọi người Lâm Du từ trước đến nay đều không cho
Tư Nguyên quá gần gũi thân mật,
Mỗi lần Tư Nguyên nhắc tới việc ở bên nhau, Lâm Du liền lộ ra sắc mặt buồn bã, giọng nói êm ái
“Nhưng tôi...”
Không đợi nàng nói tiếp, Tư Nguyên liền chủ động ôm nàng vào lòng.
“Đều là anh sai, anh nhất định sẽ giải quyết tốt, tin tưởng anh, nhé?”
“Được.”
Không thu hoạch được gì An Nhiễm trước chỉ có thể lấy ra vài tấm ảnh, sợ bị bắt được, cũng không quá lộ liễu mà có đường chối cãi, lúc trước làm như vậy chỉ vì muốn Lâm Du cách xa Tư Nguyên một chút. Cô không sai! Chỉ là bọn họ thế nhưng thực sự loạn luân! Trong lúc nhất thời cô ta liền cảm thấy buồn nôn, hiện tại hận không thể kéo người đến đánh Lâm Du.
Cô ta cố ý lựa chọn một một tiệm net kín đáo, hình ảnh gửi đi thoáng chốc trên mặt đều là tự đắc. Rất nhanh thôi Tư Nguyễn sẽ trở lại bên cạnh cô ta!
Hôm nay cùng Tư Nguyên về nhà, Lâm Du liền tính toán thời gian, bấm một dãy số, giọng điệu rối rắm do dự.
“Mẹ, con có chuyện muốn nói với ba mẹ”
Thấy đối phương như đồng ý, nàng mới nói
“Có thể... Hủy bỏ hôn ước không.”
Theo sau là giọng nói thống khổ của nàng
“Nhưng con không...”
Không đợi cô nói xong, Tư Nguyên không biết từ bao giờ đã xuất hiện trong phòng nàng, liền cầm lấy điện thoại xóa sạch số trong điện thoại, đôi tay nắm chặt lấy bả vai nàng.
“Lâm Du, đừng nghĩ đến chuyện sẽ rời khỏi anh! Anh không cho phép!”
“Cuộc liên hôn này vốn dĩ chính là một sai lầm, Tư Nguyên, chúng ta cùng nhau sửa chữa có được không, làm mọi thứ trở về như ban đầu.”
Tư Nguyên đỏ mắt
“Em cảm thấy chúng ta ở bên nhau là một sai lầm?”
Dứt lời hắn trực tiếp ngậm lấy Lâm Du, động tác hung ác cuồng bạo, nụ hôn kéo dài cho đến khi nàng hít thở không thông hắn mới rời đi, nàng thở hồng hộc, đôi mắt rưng rưng, nói không lên lời.
“Em ở dưới thân tôi không ngừng rên rỉ không phải rất thoải mái sao.”
Lâm Du sắc mặt tái nhợt?
“Tôi không có.”
“A, nói vậy em không ngại để bố mẹ thấy được dáng vẻ mình dưới thân tôi như thế này đúng không.”
Thiếu nữ nghe được những gì hắn nói liền lên tiếng.
“Anh! Anh vô sỉ!”
Hắn đưa tay lên định chạm vào khuôn mặt tái nhợt của nàng, lại cong môi cười:
“Chỉ cần em không nghĩ rời khỏi tôi, bức ảnh kia cũng chỉ có tôi có thể thưởng thức, chính em tự quyết định đi?”
Thiếu nữ sắc mặt hoảng hốt, chỉ lẩm bẩm
“Rõ ràng chúng ta đều không muốn... chính là sai trái!”
Tay hắn chạm vào khuôn mặt thiếu nữ, làm cho nàng ngẩng đầu nhìn mình.
“Anh hiện tại thì lại nghĩ, Lâm Du, em cả đời này cũng đừng mong rời khỏi anh!”
Nước mắt của thiếu nữ vẫn luôn đè nén trong hốc mắt không thể kìm được mà rơi xuống, Tư Nguyên thu cảm thấy cả bàn tay mình run lên, thuận tiện buông tay, trực tiếp dùng nụ hôn nồng cháy của mình để thay cho đôi tay ở trên mặt nàng.
Môi lưỡi hòa quyện vào nhau, mãi cho đến khi trong khoang miệng cô gái nhỏ chỉ toàn là hơi thở của chính mình mới thôi.
Hắn nôn nóng muốn xác nhận người con gái trước mặt là thuộc về mình, hắn như một con dã thú vội vã muốn đánh dấu lãnh thổ của chính mình, cứ thế điên cuồng gặm cắn trên chiếc cô thiếu nữ.
Hắn mạnh mẽ cởi phăng lớp quần áo vướng víu trên người đối phương, chạm môi vào cặp hồng đào đầy đặn, si mê nhấm nháp bầu ngực đến khi nó dính đầy hơi thở của mình. Rồi hắn lại trượt xuống chiếc bụng nhỏ của nàng, đầu lưỡi liếm vòng quanh chiếc rốn đáng yêu.
Hắn hung hăng làm, Lâm Du thân thể không chịu được sự động chạm của hắn liền run rẩy, khuôn mặt giống như một con búp bê tinh xảo có chúc mơ hồ lại không tức giận.
Tư Nguyên giương mắt nhìn, thần sắc cứng đờ, lại cúi đầu rời khỏi chiếc bụng nhỏ của nàng, trực tiếp đi tới tiểu huyệt, liếm láp.
Nhưng nàng cũng chỉ là run rẩy một chút,
Tư Nguyên nhả ra, lại kiên nhẫn mà dùng đầu lưỡi khảy vào phiến thịt mềm chạm đến hạt châu, thấy hạ thể nàng đã ướt một mảnh, hắn lúc này mới đẩy côn thịt vào tiểu huyệt căng chật..
Tiểu huyệt mẫn cảm yếu ớt bị xâm nhập, cảm giác chua xót no căng mang nàng trở về hiện thực, thiếu nữ biểu tình thống khổ, nghĩ đến lời nói lúc trước của hắn, cực lực khống chế ham muốn dụ© Vọng nguyên thủy của chính mình, nhưng tiểu huyệt sớm đã quen thuộc với côn thịt của hắn, liền không tự chủ mà ngậm chặt lấy, sâu trong khát vọng của bản thân nàng chính là muốn côn thịt xâm chiếm lấy mình.
Nàng bị khoái CảA của thể xác cùng sự thống khổ trong tâm trí giằng co, cho dù đau khổ đến cùng cực, nhưng giọng nói lại mềm nhẹ.
“Anh buông tôi ra, tôi không cần như vậy! Tư Nguyên anh buông tôi ra.”
Tư Nguyên không để ý đến lời nói của nàng, hắn biết tiểu huyệt này đã sẵn sàng tiếp nhận ©ôn thịt của mình, hắn tất nhiên không muốn làm tổn thương đến nàng, nhưng lại bị chính lời nói của nàng làm đau, hắn trực tiếp thúc eo, dùng hành động trả lời nàng.
Dưới tác động của hắn tiểu huyệt sinh ra cảm giác tê dại, nàng cực lực khắc chế, cắn chặt môi đỏ, không muốn lại phát ra bất luận thanh âm gì làm hắn tự đắc, khi thật sự nhịn không được cũng chỉ là kêu lên một tiếng.
Tư Nguyên phía dưới dùng côn thịt phá vỡ nàng tầng tầng lớp lớp huyệt thịt, bên trên hôn lên cái miệng nhỏ, thấy nàng nhẫn tâm tự cắn chặt môi hắn thương tiếc mà liếm lên đôi môi căng mọng hằn in dấu răng, trong mơ hồ âm thanh phát ra không rõ ràng.
“Bảo bối, là anh đã sai, là anh không biết xấu hổ, là anh vô sỉ, mới nói ra như thế, xin em đừng làm như vậy với chính mình được không.
Ủy khuất bị đánh úp, nàng như ý thức được nước mắt lại trào ra hốc mắt, Tư Nguyên nếm được lại cảm thấy thật chua xót.
Hắn ngẩng đầu, trực tiếp bế nàng lên, lập tức làm cho tiểu huyệt lơ lửng trong không trung càng gắt gao kẹp chặt côn thịt, hắn rên khẽ một tiếng, nhẹ nhàng mà bắt lấy mông vểnh của nàng.
“Thả lỏng nào bảo bối, em là muốn cắn gãy tôi sao.”
Mắt thấy cô lại muốn quay đầu đi, nhất thời bản thân hắn lại vội vàng xin lỗi.
“Được được, anh không nói, em đừng tức giận.”
Dần dần cô cũng thích ứng được, thân thể không tự chủ liền mềm xuống, co chặt huyệt thịt, côn thịt Tư Nguyên lập tức nhận được khoái CảA, làm đột ngột tức dừng lại tại chỗ, sau đó liền hung hăng hướng côn thịt lên trên đỉnh lộng mấy chục lần, mới lại ôm cô một lần nữa làm thêm mấy hiệp.
Cuối cùng hắn lấy điện thoại, trực tiếp ở ngay trước mặt nàng mà xóa đi những tấm ảnh dân mĩ đã chụp trước đó.
Lâm Du nhất thời không thể tin được những tấm ảnh đã luôn bị uy hiếp mình cứ như vậy bị xoá đi, qua một lúc lâu nàng như hiểu ra được điều gì liền bật khóc thành tiếng.
Tư Nguyên đem nàng đặt trên giường, một bên cảm nhận tiểu huyệt non mềm, một bên đặt một nụ hôn lên đôi mắt của nàng.
“Tha thứ cho anh một lần nữa được không, đừng rời khỏi anh.”
Chuỵ còn muốn diễn đến bao h, chứ mị vẫn muốn chị tiếp tục aaaaaaaaa~..
mị thật sự đã mua vàng để push truyện huhu, cầu ánh kim >< aaaaa
⬅ Trước Tiếp ➡