Chương 49
Nghĩ đến miếng ngọc xanh biếc ấm áp kia, giờ đang áp sát trước ngực Giang Niệm, hơi thở của Tần Tam Dã bỗng nóng rực.
Trời tối dần, màn đêm buông xuống sâu thẳm.
Giang Niệm rất nhanh nhận ra một vấn đề, tối nay Tần Tam Dã không có huấn luyện, hai người sẽ phải ngủ chung giường.
Trong nhà có hai phòng, nhưng căn còn lại chỉ là phòng nhỏ, chật hẹp đến mức chỉ đặt được một chiếc giường đơn, bên trong lại chất đầy đồ đạc linh tinh.
Những ngày trước hai vợ chồng vẫn ngủ trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, còn con gái nhỏ thì nằm trong một chiếc nôi riêng kế bên.
Xét theo tốc độ ba năm hai con của Giang Niệm, dù đời sống và tư tưởng vợ chồng không mấy hòa hợp, nhưng về nghĩa vụ phu thê thì tần suất và chất lượng đều cực kỳ cao.
Sau khi tắm rửa xong, Giang Niệm bế Tiểu An Bảo đứng cạnh giường, nhìn chiếc giường lớn rộng hơn hai mét, trong đầu như có một cuộn phim tua ngược ký ức không ngừng.
Kèm theo đó là những dòng điện lạ lẫm và tê dại lan khắp cơ thể.
Những ký ức này còn sống động hơn cả mấy bộ phim cấp ba
Người đàn ông nhiệt tình như lửa trong đó thật sự là Tần Tam Dã lạnh như băng kia sao?
Chẳng lẽ anh có hai chế độ trước khi tắt đèn và sau khi tắt đèn?
Giang Niệm càng nghĩ, nhiệt độ trên người càng tăng.
Cô bây giờ vừa có thai, lại còn đang bế con nhỏ, chẳng lẽ Tần Tam Dã có thể làm mấy chuyện đó trước mặt hai đứa trẻ?
“Á... á...”
Tiểu An Bảo được Giang Niệm ôm trong lòng, vừa tắm xong người thơm tho mát rượi, mặc bộ áo mỏng, bên ngoài còn được phủ thêm một lớp phấn rôm.
Làn da bé mịn màng trơn mướt, cơ thể dễ chịụ
Bé cứ quẫy đạp không ngừng, đôi bàn tay nhỏ túm lấy bàn chân mũm mĩm định cho vào miệng nhai, miệng phát ra những âm thanh vui vẻ lanh lảnh.
“Không được, chân dơ, không được ăn đâụ”
Giang Niệm nhẹ nhàng giữ lấy tay con, nhìn đôi mắt long lanh như nước của Tiểu An Bảo, vòng tay cô ôm chặt hơn một chút.
Con gái chính là “bùa hộ mệnh” của cô
Giang Niệm leo lên giường, nằm ở sát bên trong, sau đó đặt con gái nhỏ nằm chính giữa giường.
Cô và Tiểu An Bảo đắp chung một chăn, còn Tần Tam Dã thì đắp một cái khác, vấn đề ngủ chung giường được giải quyết hoàn hảo.
Giang Niệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phía bên kia, Tần Tam Dã đã tắm xong, thay bộ quân phục ra, sau khi kiểm tra cửa nẻo xong liền bước vào phòng ngủ.
“Á ”
Vừa thấy anh bước vào, Giang Niệm không kìm được hít sâu một hơi.
Anh... anh... anh... anh không mặc áo
Tần Tam Dã chỉ mặc mỗi một chiếc quần đùi rộng rãi, phần thân trên hoàn toàn để trần.
L ng ngực rắn chắc, cơ bụng rõ nét từng khối, vai rộng eo thon, thân hình hình tam giác ngược hiện rõ trước mắt Giang Niệm.
Cảnh này là thứ cô có thể nhìn thẳng sao?
Tần Tam Dã không sợ nóng cũng chẳng ngại lạnh, luôn tắm bằng nước lạnh. Trên người anh vẫn còn phủ một lớp hơi nước mát lạnh, ngực còn lấm tấm vài giọt nước chưa kịp lau khô.
Dưới ánh đèn, những giọt nước lấp lánh lăn dài, men theo đường nét cơ bắp ở ngực trượt dọc xuống những rãnh cơ lõm sâụ.. rồi từ từ chảy xuống...
Ánh mắt Giang Niệm bất giác dừng lại ở một giọt nước nhỏ đang lăn xuống ấy.
Cô dõi theo nó từng chút một, cho đến khi giọt nước ấy biến mất sau cạp quần của Tần Tam Dã, để lại một vệt ướt lờ mờ trên lớp vải.
Ực.
Giang Niệm nghe rõ tiếng cô nuốt nước bọt đánh ực một cái.