Chương 50
Không hổ là quân nhân, thân hình đúng là miễn chê Chẳng lẽ đây chính là phúc lợi khi cô xuyên không đến thế giới này?
Đã mắt quá
Ánh mắt Giang Niệm vẫn dán chặt vào một chỗ nào đó trên người Tần Tam Dã, không rời nổi nữa.
Cô không nhìn thấy nét mặt của mình lúc ấy, cứ ngỡ mình đang kín đáo liếc nhìn, hoàn toàn không hay biết ánh mắt thèm thuồng như sắp nhỏ dãi kia đã sớm rơi vào mắt Tần Tam Dã.
Thế nên khi Tần Tam Dã mặc áo xong, ánh mắt của Giang Niệm cuối cùng cũng chịu rời khỏi những múi cơ vừa biến mất kia, trong lòng còn đang tiếc nuối thì bất chợt chạm phải đôi mắt đen nhánh, mang theo ý cười đầy trêu chọc của Tần Tam Dã.
Bị bắt gặp rồi
Tim Giang Niệm khựng một nhịp, mặt lập tức đỏ bừng, nóng rực.
Cô vội vã kéo chăn, quay lưng lại nằm xuống giả vờ ngủ “Muộn rồi, em buồn ngủ lắm rồi, anh... anh tắt đèn đi.”
Tần Tam Dã không vạch trần sự lúng túng của cô, cũng không ôm con sang chiếc giường nhỏ đặt cạnh. Anh làm đúng theo lời Giang Niệm, tắt đèn.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Khi tầm nhìn không còn rõ ràng, thính giác liền trở nên nhạy bén.
Tiếng bước chân của Tần Tam Dã, tiếng vải quần áo cọ xát khi anh trèo lên giường, cả tiếng nệm khẽ nghiêng xuống vì sức nặng cơ thể đàn ông...
Mỗi một chi tiết nhỏ đều lọt vào tai Giang Niệm rõ mồn một.
Thậm chí cả hơi thở của anh, cô cũng nghe được.
Giang Niệm đưa tay gãi tai, vành tai nóng ran, ngứa ngáy.
Dường như Tần Tam Dã cũng cảm nhận được sự lúng túng của cô, từ lúc tắt đèn đến giờ không nói thêm lời nào.
Hai vợ chồng nằm im lặng, chỉ có con gái là tỏ ra vô cùng phấn khích. Tiểu An Bảo lần đầu tiên được ngủ chen giữa cha mẹ, đôi mắt to tròn đen láy lấp lánh ánh sáng, hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải.
Cả hai bên đều là người cô bé yêu nhất.
Nằm giữa cha và mẹ, Tiểu An Bảo mút ngón tay, không do dự quay nghiêng về phía Giang Niệm.
“Mẹ ơi...”
Giọng con nít mềm mại cất lên, thân thể mũm mĩm cựa quậy rúc vào người Giang Niệm.
Ban đầu cô quay lưng lại, nhưng nghe tiếng gọi của con thì đành xoay người. Cô nằm nghiêng, nhẹ nhàng ôm con gái vào lòng, khuôn mặt bé con áp vào ngực cô, bàn tay cô vỗ nhẹ nhè nhè.
Vừa dỗ con ngủ, Giang Niệm vừa khe khẽ ngân nga một khúc ru êm dịụ
Cứ thế dỗ một lúc, không chỉ Tiểu An Bảo chìm vào giấc ngủ mà cả chính cô cũng bị câu hát ru ấy ru cho ngủ thiếp đi.
Lần đầu nằm chung giường với Tần Tam Dã, không có sự vụng về hay lúng túng nào xảy ra, ngược lại lại ngủ ngon bất ngờ.
Cô không hề hay biết ngay bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm như đáy mực kia đã lặng lẽ dõi theo mẹ con cô suốt một quãng dài.
Chỉ đến khi khúc ru dần dần lặng đi, người đàn ông mới đành tiếc nuối thu lại ánh nhìn.
“Ngủ ngon, mơ đẹp.”
Tần Tam Dã khép mắt lại.
...
Chớp mắt đã ba ngày trôi qua, Giang Niệm dần thích nghi với cuộc sống trong khu tập thể.
Bếp lò phải dùng củi để nhóm lửa, ống bễ phải kéo thật mạnh, vòi nước dùng chung theo giờ cố định, tiếng chuyện trò rôm rả vang lên bất kể lúc nào trong sân.
Cuộc sống nơi đây không có bất cứ thiết bị hiện đại nào, dĩ nhiên là bất tiện.
Nhưng đổi lại cũng không có tiếng chuông điện thoại réo không dứt, không có dòng thông báo nào cần giải quyết, càng không có mối quan hệ lạnh nhạt chỉ biết nhắn nhau qua màn hình.
Giang Niệm cảm nhận được thứ hơi thở đời thường mà lâu lắm rồi cô không còn thấy.