⬅ Trước Tiếp ➡

Bây giờ cô cũng đã trở thành một phần của hơi thở ấy.
Dẫu vậy, những lời đồn xoay quanh Giang Niệm trong đại viện vẫn chưa chấm dứt.
Chỉ là kể từ sau lần cô lớn tiếng dọa gọi đội kiểm tra thì không còn ai dám công khai gây sự nữa, trong lòng bắt đầu dè chừng.
Người duy nhất thường xuyên ghé qua vẫn là Trần Mỹ Lệ.
Giang Niệm đã nhìn thấu bản tính tham lam của Trần Mỹ Lệ, trong lòng cũng đã có phòng bị, không còn thân thiết như trước.
Thậm chí cô còn nghi ngờ Trần Mỹ Lệ rất có thể đã lén đọc trộm bức thư mà Lâm Minh Huy gửi đến nên mới biết được tên anh ta.
Vì vậy Giang Niệm vẫn chưa thể trở mặt hoàn toàn, đề phòng Trần Mỹ Lệ làm liềụ Nhưng cảnh giác thì tuyệt đối không thể thiếụ
Trong ba ngày gần đây, Giang Niệm nhận ra cường độ huấn luyện của đơn vị Tần Tam Dã còn bận rộn hơn cô tưởng rất nhiềụ
Sáng đi sớm, tối về muộn, có khi nửa đêm còn phải luyện tập dã chiến.
Từ đó đến giờ cũng không còn xảy ra chuyện đang ngủ mơ màng thì bị hôn trộm nữa.
Dù bận rộn đến đâu Tần Tam Dã vẫn luôn tranh thủ buổi sáng đưa Tiểu An Bảo đến nhà trẻ, buổi tối thì sắp xếp người khác đón về để Giang Niệm đỡ phải vất vả ôm con đi lại.
Ví dụ như Lục Thành.
Hôm ấy Giang Niệm đang đứng trước cổng khu nhà chờ con thì từ xa đã thấy một người đàn ông trẻ mặc quân phục bế con bé đi tới.
Từ gương mặt đến vóc dáng, Lục Thành có vài phần giống với Tần Tam Dã.
Chỉ là anh ta trẻ hơn vài tuổi, thời gian công tác trong quân đội cũng chưa lâu, nên so với sự điềm đạm và từng trải của Tần Tam Dã thì Lục Thành vẫn còn giữ nét sắc sảo của tuổi trẻ.
“Cảm ơn anh đã đưa An An về.”
Giang Niệm lên tiếng cảm ơn, đưa tay định bế con từ tay Lục Thanh.
Nhưng Lục Thành nghiêng người tránh đi làm tay cô khựng lại giữa không trung.
Anh ta ôm đứa trẻ dịu dàng nhất có thể, nhưng ánh mắt lại nhìn Giang Niệm chằm chằm, đầy cảnh giác và lạnh lẽo.
Trên gương mặt trẻ trung điển trai kia là sự ghét bỏ không thể giấu nổi.
“Tôi khuyên cô tốt nhất nên an phận một chút, đừng có suốt ngày dựa vào việc đội trưởng thích cô mà làm càn. Đội trưởng muốn nuông chiều cô, đó là chuyện của anh ấy. Nhưng nếu bị tôi bắt được điểm yếu, phát hiện cô làm chuyện có lỗi với đội trưởng thì tôi tuyệt đối không bỏ qua đâu ”
Vừa mở miệng, Lục Thành đã mang the0 khí thế hùng hổ, lời nói đầy tính uy hiếp.
Nếu không phải còn có Tiểu An Bảo ở đây, có lẽ anh ta đã trở mặt từ lâu, cho Giang Niệm một bài học ra trò.
Giang Niệm biết rõ quan hệ giữa Lục Thành và Tần Tam Dã không chỉ là cấp trên cấp dưới tɾong quân đội, mà còn là chiến hữu từng vào sinh ra tử cùng nhaụ
Họ không phải anh em ruột, nhưng còn thân hơn cả anh em.
Tần Tam Dã tɾong quân ngũ có một người anh em như vậy kề vai sát cánh, cùng nhau lo toan, nghĩ cũng thấy may mắn.
Cho nên dù bị Lục Thành uy hiếp, Giang Niệm cũng không hề tức giận, thậm chí còn thuận the0 lời anh ta để nói tiếp.
“Anh Lục yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện có lỗi với Tần Tam Dã. Anh muốn bắt thóp tôi e rằng không có cơ hội đâụ Hôm nay phiền anh vất vả rồi, đưa đứa nhỏ cho tôi, anh về lo việc đi.”
Vừa nói, Giang Niệm vừa đưa tay đón Tiểu An Bảo từ tay Lục Thành.


⬅ Trước Tiếp ➡