Chương 58
Lương Ngọc Tú có gương mặt hài hòa, đường nét đoan chính, nhưng phần giữa khuôn mặt và sống mũi lại dày đặc tàn nhang, chi chít phủ kín khiến nhan sắc bị ảnh hưởng không ít.
Xét the0 lẽ thường, Lương Ngọc Tú hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, lẽ ra không nên có nhiều tàn nhang đến vậy.
Chắc chắn không phải do sau này mà có, vậy chỉ có thể là bẩm sinh, tức là do di truyền.
Với thói quen nghề nghiệp của một sinh viên ngành y, Giang Niệm chăm chú quan sát những đốm tàn nhang trên mặt Lương Ngọc Tú.
Phụ nữ vốn yêu cái đẹp, Lương Ngọc Tú cũng không ngoại lệ.
Vì mấy đốm tàn nhang này mà từ nhỏ cô ấy đã bị đối xử khác biệt, để lại không ít tổn thương tâm lý, trở nên vô cùng nhạy cảm.
Phát hiện ánh mắt của Giang Niệm đang dừng trên mặt mình, Lương Ngọc Tú lúng túng quay mặt đi, cúi đầu xuống cố che đi gương mặt.
Biểu cảm tránh né đó giống hệt Tiểu An Bảo.
Giang Niệm trầm ngâm một lát rồi lên tiếng hỏi “Chị Ngọc Tú, chị có tàn nhang từ nhỏ đúng không?”
“Sao em biết?” Lương Ngọc Tú kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Giang Niệm với vẻ không thể tin nổi.
“Từ khi có ký ức là mặt chị đã có rồi, chắc lúc đó khoảng bốn, năm tuổi. Họ đều bảo đó là đậu mùa, mà đậu mùa thì di truyền. Chị cũng vì vậy mà suýt nữa không lấy được chồng, may mà chồng chị bây giờ không chê.”
“Chị Ngọc Tú, tɾong y học cái này gọi là tàn nhang, không phải đậu mùa. Tàn nhang bẩm sinh là do di truyền gen tɾong DNA, tức là từ mẹ hoặc cha có gen này rồi truyền lại cho chị. Tàn nhang không ảnh hưởng đến sức khỏe, không phải bệnh gì nghiêm trọng cả.”
Giang Niệm kiên nhẫn giải thích từng chữ.
Giọng cô mềm mại, nhưng khi nói đến kiến thức chuyên môn lại trở nên có sức thuyết phục lạ thường, khiến người nghe vô thức chăm chú lắng nghe.
Tiếng ồn ào trên tàu cũng nhỏ dần, không chỉ Lương Ngọc Tú mà nhiều người xung quanh cũng căng tai nghe ngóng.
Lương Ngọc Tú thoáng ngẩn người, nào là DNA, nào là gen, còn dùng cả tiếng Tây, cô ấy chợt nhớ ra.
“Chị suýt quên, A Niệm từng đi học, còn học trường y, là học sinh giỏi nhất ở đại viện chúng ta đấy.”
Nói đến đây, Lương Ngọc Tú hơi xúc động, nắm chặt tay Giang Niệm, gấp gáp hỏi “A Niệm, chị nghe nói bách hóa trên thành phố có loại kem dưỡng da rất tốt, bôi vào là mờ được tàn nhang. Chị có hỏi thăm rồi, lọ đó tận năm mươi đồng một hũ. Nhưng mà chị tiếc tiền, mãi không nỡ mua. Em nói xem loại kem đó thật sự thần kỳ như vậy à?”
Giang Niệm đáp “Kem đó chủ yếu là dưỡng ẩm và cấp nước, giúp da mịn màng. Còn tác dụng͟͟ làm trắng thì có, nhưng với tàn nhang bẩm sinh của chị thì không hiệu quả mấy đâụ”
“Vậy à...”
Một món đắt tiền đến thế mà còn không chữa nổi, xem ra cô ấy chẳng còn hy vọng gì nữa rồi.
Lương Ngọc Tú nghe xong, vẻ mặt đang háo hức liền xị xuống, tinh thần sa sút thấy rõ.
Giang Niệm chợt thấy xót xa cho một người tốt như vậy.
Vì Tiểu An Bảo, cô đang có dự định điều chế kem dưỡng trắng da, nếu có thể giúp được Lương Ngọc Tú một tay thì cũng không ngại.
“Chị Ngọc Tú, em có một công thức kem dưỡng trắng có thể tự tay điều chế. Loại kem em làm không thể xóa sạch h0àn toàn tàn nhang của chị, nhưng có thể làm mờ đi ít nhiều, giúp nó không còn quá nổi bật.”
“Thật không? A Niệm, em còn biết làm cả kem dưỡng nữa sao Nếu chị muốn đặt em làm thì giá có đắt lắm không?”
Lương Ngọc Tú dè dặt hỏi, lo là tiền tɾong túi mình không đủ.