Chương 59
Giang Niệm làm kem này vốn để dành cho Tiểu An Bảo, chuyện cho Lương Ngọc Tú dùng chỉ là tiện tay mà thôi.
Cô cân nhắc một chút rồi nói “Không đắt đâu, hai đồng một hũ, dùng được hai tháng. Nếu chị dùng mà không thấy hiệu quả, em h0àn tiền lại.”
Vừa nghe đến đó, niềm vui hiện rõ trên gương mặt Lương Ngọc Tú, ánh mắt lấp lánh đầy phấn khởi.
“Kem dưỡng da bình thường nhất ở cửa hàng cung tiêu cũng phải năm đồng một hũ, đắt khiếp, tôi chẳng nỡ mua, vậy mà cô ấy chỉ bán có hai đồng.”
“Hai đồng một hũ dùng được hai tháng, chẳng phải tính ra mỗi tháng chỉ tốn một đồng thôi sao.”
“Đồng chí Giang, kem dưỡng da cô làm có thể bán cho tôi được không? Cô nhìn mặt tôi mà xem, bị nắng táp đen nhẻm, trông như g͙ià đi cả chục tuổi.”
Chẳng mấy chốc, mấy người phụ nữ xung quanh đều bu lại.
Không chỉ mấy người tɾong khu tập thể, mà cả những người khác trên xe cũng tỏ ra rất hứng thú.
“Có thể bán cho tôi một hũ không, tôi muốn mua.”
“Tôi tôi tôi Tôi cũng muốn Tôi ở đội sản xuấttrấn Hồng Kỳ, cách khu tập thể các cô tầm mấy chục cây số.”
“Tôi cũng muốn mua.”
Cả xe toàn là phụ nữ, ai cũng ríu rít vây quanh Giang Niệm.
Trong số đó chỉ còn Hoàng Quế Hương là vẫn cứng cổ quay mặt đi, kiên quyết không ngoái đầu lại.
Giang Niệm không ngờ một lọ kem dưỡng trắng nho nhỏ lại có tiềm năng thị trường lớn đến vậy, cả một xe người đều muốn mua.
Trước đó cô còn đang lo không biết kiếm tiền bằng cách nào.
Giờ thì cơ hội tự động đưa đến tận cửa rồi
Những năm gần đây đời sống người dân ngày một khấm khá, tɾong tay cũng dư dả hơn, ai cũng bắt đầu quan tâm đến chất lượng cuộc sống, cũng hướng đến cái đẹp.
Ngành mỹ phẩm chăm sóc sắc đẹp rõ ràng là miếng bánh béo bở, chắc chắn có tương lai.
Giang Niệm âm thầm tính toán tɾong lòng, càng nghĩ càng thấy hứng khởi.
Tuy nhiên cô không có ý vội vàng ôm đồm, vẫn quyết tâm làm từng bước một cách chắc chắn.
“Các chị em à, kem dưỡng trắng này là do một mình tôi làm, số lượng không nhiều, trước mắt cứ ưu tiên cho mấy chị tɾong khu tập thể trước đã. Nếu dùng thấy hiệu quả, sau đó mọi người lại tới mua cũng chưa muộn.”
“Được đấy, A Niệm nói vậy rất phải.”
Lương Ngọc Tú cùng những người khác đồng loạt gật đầu, đều tán thành lời của Giang Niệm.
Việc bán kem dưỡng trắng tự làm coi như được quyết định.
Sau một tiếng đồng hồ lắc lư chòng chành, chiếc xe buýt đường dài cuối cùng cũng tiến vào thành phố.
Tại các điểm dừng tɾong nội thành, hành khách lần lượt xuống xe.
Mấy người ở khu tập thể và Lương Ngọc Tú đều vội vã đi tới hợp tác xã mua bán.
Hợp tác xã là cửa hàng bách hóa thuộc hệ thống phân phối của nhà nước, chuyên bán nhu yếu phẩm hàng ngày từ gạo, bột, dầu, đường, cho đến tivi, máy giặt, xe đạp, thứ gì cũng có.
Mua bán của dân chúng hầu hết đều diễn ra ở hợp tác xã.
Giá cả được nhà nước quản lý, niêm yết công khai, vừa rẻ lại minh bạch.
Chỉ có điều hàng hóa thường xuyên khan hiếm, ai đến trễ sẽ không mua được hàng ngon.
Thế nên cửa hợp tác xã lúc nào cũng xếp hàng dài dằng dặc, muốn mua được đồ tốt thì phải đi sớm.
Mọi người vội vàng xuống xe.
Lúc xuống, Lương Ngọc Tú thấy Giang Niệm vẫn ngồi nguyên tɾong xe liền hỏi “A Niệm, trạm này đi hợp tác xã đấy, em không xuống sao?”
Giang Niệm lắc đầu “Em không mua gì ở hợp tác xã, muốn đi dạo chợ xem thử. Chị Ngọc Tú cứ đi đi, nhớ cẩn thận khi qua đường nhé.”
“Vậy được, bọn chị đi trước.”