⬅ Trước Tiếp ➡

Tại sao cứ mơ thấy đêm hôm đó? Hoa Nguyệt nằm nghiêng mình run rẩy trong bóng tối, rõ ràng đã hai ngày trôi qua, nhưng cứ mỗi khi ngủ, hơi thở của Giang Thần Bắc giống như vẫn còn vương vấn quanh cô.
Cảm giác bị anh ta hôn đến nghẹt thở, mười ngón tay đan chặt bá đạo khiến Hoa Nguyệt không thể kháng cự, từng cảnh tượng đêm đó cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ của cô.
Những ngón tay của Hoa Nguyệt bấu chặt vào lớp chăn mềm mại, cô nhắm chặt mắt ép mình ngủ, ngày mai còn nhiệm vụ hóng hớt phải hoàn thành.
Cách này khá hiệu quả, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ.
Lần tỉnh dậy tiếp theo là do bị hệ thống đánh thức, Tít nhắc nhở ký chủ, hôm nay có nhiệm vụ.
Hoa Nguyệt vẫn còn đang ngái ngủ "..." Nhiệm vụ này nhất định phải hoàn thành sao?
Bởi vì tối hôm qua Hoa Nguyệt thức dậy vào nửa đêm, nên sáng sớm hôm nay cô vẫn còn ngái ngủ, hệ thống trong đầu cứ liên tục phát ra tiếng tít , khiến cô không thể không bò dậy.
“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?”, Hoa Nguyệt bỗng nảy ra ý định lãn công, lúc này mắt cô thậm chí còn chưa mở, nếu được cô sẽ ngay lập tức nằm bẹp xuống gối ngủ tiếp.
Sẽ chết. Hệ thống đáp.
Hoa Nguyệt “ ” Trong tích tắc, hai mắt cô trợn tròn.
“Tôi dậy ngay đây ” Cô nhanh chóng nhảy khỏi giường và đi rửa mặt, mạng sống quan trọng hơn, không thể đùa được, nhiệm vụ hay gì cũng chẳng thể so sánh với mạng sống.
Hoa Nguyệt đang định xuống giường rửa mặt thì chợt nhận ra, “Buổi tiệc diễn ra vào buổi tối, sao cậu gọi tôi dậy sớm thế?”
Hệ thống tỏ vẻ nó cũng rất vô tội, Chương trình tự động nhắc nhở, tôi cũng không tắt được.
Hoa Nguyệt “... Hệ thống của cậu thật sự không cần cập nhật chương trình sao?” Cô có cảm giác nó như cái máy cũ kỹ không được bảo trì.
Đây đã là phiên bản cập nhật rồi.
Hoa Nguyệt “...” Không thể tưởng tượng nổi trước đó nó còn vô dụng đến mức nào.
May mà trong lúc nói chuyện tiếng nhắc nhở đã biến mất, cô lại đắp chăn ngủ tiếp, lần này ngủ một mạch đến gần trưa mới dậy.
Cô nghi ngờ tác dụng của thuốc hai hôm trước vẫn chưa hết hẳn, vì cô cứ mơ thấy chuyện đêm hôm đó...
Sau khi Hoa Nguyệt ăn trưa xong, Lưu Ngữ Cầm gửi địa chỉ đến bảo cô tối nay bắt xe đến đó.
Nhìn địa chỉ trong tin nhắn, là một câu lạc bộ, trong ký ức của nguyên chủ cũng có thông tin về câu lạc bộ này, đó là nơi tụ tập của đám con cháu nhà giàu, ngay cả khi nhà nguyên chủ chưa phá sản cũng không đủ tư cách đặt chân đến.
Lần này Hoa Nguyệt muốn không đi cũng không được, là “Đánh cược mạng sống để hóng chuyện đó.” Nếu không hóng hớt theo lựa chọn của hệ thống, cô sẽ chết thẳng cẳng, không ngờ lại có ngày cô bị ép buộc phải đi hóng chuyện như thế này.
Lúc này hệ thống cũng không buồn xuất hiện để trò chuyện với cô nữa.
Màn đêm buông xuống, Hoa Nguyệt thong thả lấy một chiếc váy dài đơn giản từ trong tủ ra, mái tóc đen mượt như thác nước buông xõa đến eo, đôi mắt hạnh long lanh, khuôn mặt trắng ngần như sứ, xinh đẹp thoát tục.
Cô thậm chí còn không trang điểm, cầm túi xách rồi ra khỏi cửa.


⬅ Trước Tiếp ➡