Lần này, việc tham gia vào cốt truyện chắc sẽ không phải đối mặt với nhóm nhân vật chính, cùng lắm chỉ gặp nam phụ mà Lưu Ngữ Cầm thầm mến, vị nam phụ này trong nguyên tác vì Lưu Ngữ Cầm mà không quá khắc nghiệt với nguyên chủ, thỉnh thoảng gặp mặt cũng chỉ thờ ơ lạnh nhạt.
Độ khó của nhiệm vụ hóng hớt lần đầu này cô còn có thể chấp nhận được.
“Đúng rồi, làm sao để tăng giá trị hóng hớt?” Hoa Nguyệt suýt nữa quên mất chi tiết quan trọng nhất, lỡ như công cốc thì oan quá.
Chỉ cần đứng trong phạm vi mười mét của hiện trường drama, sau khi thu thập được thông tin thành công là có thể tăng giá trị hóng hớt.
Mười mét? Cũng không gần lắm, “Được rồi.” Cô phải vểnh tai lên nghe ngóng mới được.
Hoa Nguyệt gọi một chiếc xe đến trước cửa câu lạc bộ có thiết kế bên ngoài cực kỳ hiện đại, những người ra vào đều mặc âu phục, váy dạ hội trang trọng lộng lẫy, khiến cô người vừa bước xuống xe trông có phần lạc quẻ.
Hèn chi Lưu Ngữ Cầm cứ dặn Hoa Nguyệt phải ăn mặc sang trọng, hóa ra là vì lý do này, cô chỉ đứng trước cửa câu lạc bộ quan sát hai giây rồi ung dung bước vào trong.
Cứ tưởng cô phải gọi điện cho Lưu Ngữ Cầm ra đón, song nhân viên đứng gần đó bỗng sáng mắt lên, sau đó có hơi ngại ngùng cười nói, “Xin hỏi cô có phải là cô Hoa Nguyệt không?”
Hoa Nguyệt tỏ vẻ ngạc nhiên, “Là tôi.”
“Mời cô đi theo tôi.” Nhân viên dẫn đường phía trước, cô đi theo phía saụ
Không phải mình dịch sai tên cô này đâu, mình kiểm tra lại trên bản gốc hình như tác giả viết sai tên mà không sửa ấy, trước là Lưu Cầm Ngữ giờ là Lưu Ngữ Cầm, để không lằng nhằng mình thống nhất là Lưu Ngữ Cầm nhé.
Dù rằng những người đến câu lạc bộ này cơ bản đều là trai xinh gái đẹp, nhưng dung mạo khuynh thành của Hoa Nguyệt vẫn khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn, thậm chí có người còn chậm bước hoặc dừng hẳn lại để ngắm nhìn cô.
Hoa Nguyệt được dẫn đến trước cửa phòng riêng tràn ngập ánh đèn sặc sỡ và tiếng nhạc xập xình. Ở cửa có hai vệ sĩ mặt lạnh tanh đứng canh gác, cô nghĩ thầm quả nhiên là đại gia, đi chơi cũng mang theo vệ sĩ.
"Mời vào." Nhân viên mở cửa cho cô.
Hoa Nguyệt nói câu cảm ơn rồi bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cô phải thay đổi nhận thức về phòng riêng trong câu lạc bộ. Bên trong không chỉ rộng rãi xa hoa mà còn có đủ thứ, từ quầy bar, trò chơi cờ bàn, cho đến cả bể bơi.
Người giàu đúng là người giàu, chỗ vui chơi cái gì cũng có.
Sự xuất hiện đột ngột của Hoa Nguyệt khiến những người trong phòng riêng đang ca hát, uống rượu, nhảy múa lần lượt dừng lại, ánh mắt mang theo những cảm xúc khác nhau đổ dồn về phía cô.
Vệ Hàn Vũ đang trò chuyện vui vẻ với Ngô Hi Hi, ánh mắt lướt về phía cửa, nhìn thấy Hoa Nguyệt thì nhướn mày đầy bất ngờ, ngay sau đó quan sát cô từ trên xuống dưới.
Ngay cả Ngô Hi Hi vốn đang lơ đễnh cũng nhìn theo ánh mắt của Vệ Hàn Vũ, khi nhìn thấy Hoa Nguyệt thì cô ta nhíu mày, sao cô ấy lại đến đây?
Có không ít người biết chuyện nguyên chủ luôn tìm cách moi tin tức của Giang Thần Bắc, dạo gần đây nhà cô phá sản rồi mà vẫn còn dám nghĩ đến chuyện này, bọn họ thầm cười nhạo cô không biết lượng sức.