Thời đại này mười đồng tiền có thể mua được rất nhiều đồ vật, đối với cha Lâm lén giấu tiền mà nói cũng coi là số tiền lớn.
Lâm Ngọc Trúc nhịn không được hỏi "Cha, cha lấy tiền ở đâu vậy?"
Câu hỏi này khiến mặt mo của cha Lâm đỏ ửng, cảm thấy loại chuyện giấu tiền này để con cái biết có chút xấu hổ. Ông xấu h, sau khi nhét tiền vào tay con gái nhỏ liền mở cửa vào sân, trong miệng còn nói thầm "Con nít con nôi sao lòng hiếu kỳ lớn như vậy chứ."
Lâm Ngọc Trúc nhìn chằm chằm tiền trong tay, nếu như nguyên chủ còn khoẻ mạnh, lúc này nhất định là rất vui vẻ nhỉ.
Càng là đứa trẻ không được yêu thương thì càng khát vọng tình thương, có lẽ dù là chút quan tâm như thế cũng đủ khiến cô ấy kích động không thôi rồi.
Tuy nói đời trước cô không có bệnh không gặp điều không may, cũng không phải bởi vì chuyện ngoài ý muốn bỏ mình mà xuyên qua đến cái niên đại cô không hề muốn tới này, nhưng chiếm thân thể con gái người ta lại là sự thật.
Nhưng mà nếu như Lâm Ngọc Trúc không xuyên đến, nguyên chủ lúc này có thể đã chui xuống lỗ rồi.
Nhưng đều không phải là lý do cô có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ tình thương của cha người ta được
Nguyên chủ khát vọng được cha mẹ yêu mến như vậy, làm sao cô. . .
Lâm Ngọc Trúc cất tiền đi, cứ xem như mượn đi, về sau có tiền thì trợ cấp trở lại là được.
Dù sao cô không biết đi nông thôn là tình huống gì, mặc kệ niên đại nào, một xu tiền cũng có thể làm khó anh hùng, là đạo lý không bao giờ sai được.
Chờ chị cả Lâm trở về, Lâm Ngọc Trúc liền nói với chị ấy chuyện băng vệ sinh.
Chị cả Lâm nghe em ba nhà mình nói chuyện thì rất kinh ngạc, đứa em từ nhỏ đã mặc quần áo cũ của mình và em hai này hiếm khi có được ý nghĩ của mình, trong lòng suy nghĩ, kiếm băng vệ sinh cũng không phải việc khó, thế là gật đầu đáp ứng.
Lâm Ngọc Trúc thấy chị cả Lâm đáp ứng, cảm thấy vui vẻ, nói "Chị, bao nhiêu tiền vậy ạ? Chờ mẹ cho em tiền, em liền trả lại chị."
Chị cả Lâm lắc đầu, buồn cười nói "Em có thể có bao nhiêu tiền chứ, chị cả moi cho em." Nói xong sờ lên đầu Lâm Ngọc Trúc.
Chị cả như mẹ, thời gian Lâm Ngọc Mai ôm Lâm Ngọc Trúc còn nhiều hơn mẹ Lâm, niên đại này mọi nhà đều là đứa lớn trông đứa nhỏ, Lâm Ngọc Trúc cũng xem như là một tay chị nuôi nấng, tình cảm không khỏi có mấy phần thân thiết.
Lâm Ngọc Trúc không nghĩ tới chị cả Lâm sẽ bỏ ra số tiền này cho cô, trên mặt mang vẻ ngượng ngùng, cái này giống như là đang đòi hỏi người ta. Lúc này cô mới ý thức được cô lại là đóng vai nhân vật nguyên chủ chứ không phải thật sự là nguyên chủ, rất nhiều thứ cô không có cách nào yên tâm, thoải mái mà hưởng thụ được.
Vốn dĩ ở cái nhà này một thời gian ngắn còn không cảm thấy gì, sắp phải rời đi, trong lòng ngược lại sinh ra mấy phần ràng buộc, thật sự là gặp quỷ
Chờ ngày thứ hai lúc sắp xếp quần áo, Lâm Ngọc Trúc phát hiện nguyên chủ cũng không có mấy bộ quần áo.
Mùa đông ở nhà họ Lâm bên này không tính là lạnh, cái áo bông cô tìm được cũng không quá dày, dựa theo kinh nghiệm đời trước, sợ là chịu không được cái rét lạnh ở Đông Bắc bên kia, xem ra đến lúc đó còn phải suy nghĩ làm sao làm chút bông mới được.
Đang muốn đem áo bông, quần bông cất vào trong bao quần áo thì mẹ Lâm vừa vặn đi vào, buổi sáng nay bà không đi làm đúng giờ, nhìn Lâm Ngọc Trúc sắp xếp áo bông quần bông, vội vàng nói "Đừng bỏ vào, trên xe lại bị trộm."
Trên mặt Lâm Ngọc Trúc cứng đờ, cái này không mang theo qua đó chẳng lẽ mùa đông còn phải mặc áo mỏng?