⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Lâm nhìn phản ứng này của con gái thứ ba thì có chút không vui nói "Cái sắc mặt này của con là sao? Mẹ còn có thể để con chịu lạnh được à, con ngồi xe phải hơn hai ngày, có khi phải ba ngày mới đến, ở trên xe ngủ thiếp đi bị người ta trộm thì mẹ xem con tìm ai mà khóc.
Lại nói áo bông quần bông mỏng như vậy con mang đi có thể dùng để chống cái gì Mẹ đã bảo chị cả con hai tháng này để ý bông, vừa có thì liền lấy phiếu mua về làm cho con cái mới dày hơn một chút, nghe nói mùa thu bên kia cũng phải mặc áo len quần len, đến lúc đó mẹ tích trữ chút phiếu len, mua hai cân len đan xong rồi gửi qua cho con."
Mẹ Lâm cảm thấy gần đây con gái út nhìn bà giống như bà là mẹ kế, không có lương tâm, bà tay phân tay nước tıểu nuôi cô lớn, ấy vậy mà cô coi bà là người như thế.
Con gái út nhà người ta đều hay gần gũi mẹ, lại xem con gái nhà bà đi.
Ngọn lửa nhỏ phẫn nộ vốn có trong lòng Lâm Ngọc Trúc lập tức dập tắc, đối với mẹ Lâm lại có một tầng nhận thức mới, dù sao cũng là con ruột, tuy là không thích nguyên chủ lắm nhưng trong lòng vẫn quan tâm.
Lâm Ngọc Trúc lúc này mới gật gật đầu, lại tiếp tục thu dọn đồ đạc. Chỉ nghe mẹ Lâm thở dài, móc ra bảy tờ đại đoàn kết đặt lên giường, còn có một chút phiếu, nhìn kỹ tất cả đều là phiếu lương thực, còn là phiếu lương thực thông dụng của cả nước.
Một tờ đại đoàn kết có giá trị 10 đồng.
Lúc Lâm Ngọc Trúc giúp mẹ Lâm xếp hàng nhận lương thực đã thấy qua phiếu lương nhưng cơ bản đều là phiếu địa phương, không có phiếu thông dụng cả nước.
Cái phiếu thông dụng cả nước này chưa chắc mọi nhà đều có, có thể thấy được mẹ Lâm đã cố ý đi đổi.
Lúc này bên tai truyền đến tiếng nói dông dài của mẹ Lâm "Đi ra bên ngoài cẩn thận một chút, thế đạo này cũng không phải tất cả đều là người tốt, con là con gái thì để ý một chút, chớ để cho người ta nói mấy câu liền dụ dỗ đi, mẹ nói cho con biết, khi chưa kết hôn thì không thể làm cái kia, con biết chưa?"
Nghe ngữ khí của mẹ Lâm càng ngày càng nghiêm túc, Lâm Ngọc Trúc có chút quýnh quáng, nghĩ đến thời đại này con gái đều cực kỳ đơn thuần, lúc mẹ Lâm nói lời này nhất định là mặt đỏ tới mang tai, cô ra vẻ ngượng ngùng cho thấy thái độ, liên tục gật đầụ
Mẹ Lâm lúc này mới yên tâm, lại nhịn không được lải nhải vài câu "Cho con tiền con tiết kiệm mà tiêu, đi nông thôn cũng không có gì có thể tiêu, tiền này không chừng có thể sử dụng được một hai năm."
Lâm Ngọc Trúc . . .
"Không phải nói còn phải gửi lương thực cho nhà ạ?"
"Được rồi, với cái tính tình này của con thì có thể lấy được lương thực gì chứ."
Lâm Ngọc Trúc yên lặng không nói lời nào.
Bất kể nói thế nào Lâm Ngọc Trúc cũng xem như là người có tiền trong tay, có tiền nói cái gì cũng phải đi nhà tắm tắm rửa.
Nghĩ đến lúc mới tới, xin mẹ Lâm tiền tắm rửa, mẹ Lâm lạnh lùng trả lời cô Tắm cái gì tắm, tháng trước không phải vừa tắm xong à.
Một câu giống như sét đánh cho cô trong cháy ngoài mềm
Ngày bình thường chỉ có thể nấu nước lau qua, bây giờ nói cái gì cũng phải đi nhà tắm tắm rửa mới được.
Lúc này màn thầu chỉ hai hào một cân, vậy mà tắm rửa cũng đòi cô hai hào.
Thời đại này màn thầu rất được người ta yêu thích, có tiền này mẹ Lâm còn không bằng mua cân màn thầụ
Bởi vì là đầu buổi trưa cô đi sớm, trong phòng tắm không nhiều người, Lâm Ngọc Trúc một mình ngâm mình ở trong hồ, thoải mái thở dài một hơi, lại nghĩ tới bảy mươi đồng tiền mẹ Lâm cho, cảm thấy mẹ Lâm cũng không phải là người không để ý đến chết sống của con gái như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡