⬅ Trước Tiếp ➡
"Nói vậy, tôi vinh dự quá nhỉ?" Cố Thùy Vũ liếc nhìn cô, ánh mắt anh dưới ánh đèn màu cam có phần khó hiểu.
Thương Tịnh lễ phép nhìn lại anh, cười ngây ngô.
Bọn họ rơi vào im lặng, ăn được vài miếng, Thương Tịnh ngạc nhiên nói, "Đậu hũ này ngon thật đấy"
"Đúng là khôn ăn, đây là món tủ của nhà hàng này đấy"
"Tôi thích ăn ngon mà" Dân lấy ăn uống làm gốc còn gì. (*)
Nguyên tác: Dân dĩ thực vi thiên có nguồn gốc xuất xứ từ "Sử ký – Lệ Thực Kỳ Lục Giả Liệt Truyện, trong đó có câu nói rằng: "Vương giả dĩ dân vi thiên, nhi dân dĩ thực vi thiên" – (tạm dịch: Bậc quân vương lấy dân làm điều tiên quyết để tồn tại, và dân thì lấy sự ăn làm điều quan trọng hàng đầu". Thiên: ở đây có nghĩa là cái tối quan trọng để tồn tại.
"Vậy sau này có gì ngon tôi sẽ dẫn em theo"
"Thủ trưởng, ngài thật tốt" Thương Tịnh đương nhiên biết anh không hề nói đùa.
"Đừng gọi thủ trưởng nữa, nghe khó chịu lắm" Ở quân đội, ai gặp cũng gọi anh là thủ trưởng, anh không muốn bị đóng cái dấu thủ trưởng lên người.
"À, vậy gọi anh là thị trưởng Cố được không?"
"Giữa chúng ta không phải mối quan hệ cấp trên cấp dưới, em gọi tên tôi cũng được"
Người lãnh đạo này sao lại dễ gần tới vậy, Thương Tịnh thầm nghĩ, mặt vẫn tươi cười, "Làm sao thế được"
Cố Thùy Vũ cười không nói.
Bữa cơm trôi qua trong bầu không khí hòa thuận, Thương Tịnh không dám cướp việc trả tiền, bởi vì cô biết cô không thể giả nổi. Liếc nhìn con số trên hóa đơn, cô nhe răng trợn mắt, bữa cơm này phải trả bằng thẻ ngân hàng mới đủ ấy nhỉ.
Cố Thùy Vũ nhận lại thẻ vàng, đứng dậy nói, "Đi thôi, tôi đưa em về"
Thương Tịnh vội vàng khua tay, "Không cần đâu, phiền anh nhờ tài xế đưa tôi về là được ạ, nơi đó xa đây, đi đi về về làm mất thời gian nghỉ ngơi của anh"
"Không sao, lâu rồi tôi cũng chưa đi hóng gió giải sầu, vừa khéo được nghỉ ngơi"
Từ xưa tới nay, lãnh đạo luôn không thích bị người khác từ chối, Thương Tịnh khó xử đành nghe theo.
Xe Cố Thùy Vũ dừng lại trước cửa nhà hàng, cô cúi người chui vào trong xe, Cố Thùy Vũ che ở phía trên đầu cô, "Cẩn thận cụng đầu"
Thương Tịnh sững sờ, vào xe rồi mới nói cảm ơn anh.
Cố Thùy Vũ và cô ngồi ở hàng ghế đằng sau, dọc đường nói chuyện khá vui vẻ, sau khi xuống xe, Thương Tịnh tạm biệt anh, rồi quay về phòng sinh hoạt, vừa quay đầu, cô đã thấy Cố Thùy Vũ kéo cửa sổ xe lên, ô tô chậm rãi rời đi.
Thương Tịnh than thầm, anh đúng là một người đàn ông khôn khéo, dù nói chuyện hay làm việc đều rất đúng mực.
Đang định vào lều bạt thì điện thoại vang lên, là một số lạ.
"A lô?" Chắc ai gọi lộn số rồi.
"Thương Tịnh? Tôi là Chu Trì"
"...A" Anh rể và em rể đúng là ăn ý gớm.
"Hôm ấy, em đột nhiên bỏ đi làm tôi tổn thương đấy"
"À, ngại quá..." Thương Tịnh lúng túng cười.

⬅ Trước Tiếp ➡