Thương Tịnh nghe lời, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn vì anh không nhận ra mình, chợt nghe thấy anh nhẹ nhàng hỏi một câu, "À, cô không phải cô bé lần trước cầm máy ảnh ném tên ăn trộm sao?"
Thương Tịnh hóa đá, mất vài giây mới phản ứng lại được, cô nghiêng mặt, thấy thị trưởng Cố đã nói xong và lại đang vùi đầu vào tập tài liệu.
.... Đúng là Yêu nghiệt! Thương Tịnh khóc không ra nước mắt, anh không nhắc tới chuyện quán cà phê, nhưng lại cố tình gợi lại chuyện một tháng trước, rõ ràng, anh muốn nói cho cô biết: Cô bé, tôi nhớ kỹ cô rồi đấy!
Ngồi đợi lâu khiến cô có cảm giác như đang ngồi trên đống lửa, cuối cùng, Cố Thùy Vũ cũng xem xong tài liệu, anh hạ bút, ký tên như rồng bay phượng múa, rồi cười đưa tờ giấy cho cô.
Thương Tịnh theo phản xạ, cười lấy lòng một tiếng.
Cố Thùy Vũ thầm cười, anh nhìn đồng hồ, nói, "Sao chớp mắt đã sáu giờ rồi, trễ thế này, để tôi dẫn em đi ăn tối"
Trời, Hồng Môn Yến hả....." Cảm ơn ý tốt của ngài, nhưng tôi còn phải bắt xe, nếu chậm thì lỡ mất xe về Dương Thôn mất"
* Hồng Môn Yến ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người!
"Không sao, tôi sẽ bảo lái xe đưa em về" Cố Thùy Vũ căn bản chẳng thèm bận tâm, "Em thích ăn gì?"
...Cô thích uống cà phê được không!!!
Hai người tới một gian phòng tư khá tinh tế ở nhà hàng, Cố Thùy Vũ im lặng, không hề nhắc gì tới chuyện quán cà phê nữa mà chỉ tán gẫu vu vơ với cô, Thương Tịnh dù không yên lòng nhưng vẫn phụ họa theo, nói tới khô miệng cô mới giật mình, thiếu chút nữa thì có phải còn lôi cả tổ tông 18 đời ra không?
Trong lúc đợi món ăn được bưng lên, Cố Thùy Vũ gọi một bình rượu, Thương Tịnh nhất quyết giành lấy rót cho anh một ly, sau đó lại rót cho mình một ly đầy, rồi cười nâng chén, "Thủ trưởng, tôi mời ngài một ly để nhận lỗi, ngài đại nhân đại lượng, nghìn vạn lần đừng để trong lòng"
Cố Thùy Vũ như cười như không, "Tôi biết rồi" Rồi anh uống cạn chén trong một hơi.
"Em còn trẻ tuổi, sao đã muốn đi xem mặt làm gì?"
Thấy Cố Thùy Vũ không làm khó mình, Thương Tịnh không khỏi cảm kích, cô thấy anh rất rộng lượng và là một người tốt, cô cũng không còn khách sáo, ưỡn người, nghiêm mặt nói, "Anh không biết đấy, tôi thích người kém tuổi"
Cố Thùy Vũ nhếch môi, "Không phải con gái đều muốn có người che chở cho mình sao, vậy mà em lại không giống thế nhỉ?"
"Tôi đương nhiên hy vọng có người che chở cho mình rồi, nhưng chuyện này chẳng liên quan gì tới người kém tuổi, người ít tuổi cũng có thể có suy nghĩ trưởng thành" Thương Tịnh thấy không quen khi được lãnh đạo quan tâm cuộc sống riêng tư của mình, cô vòng vo, "Thủ trưởng, tôi mời anh thêm chén nữa"
"Cảm ơn, em cũng uống đi"
"Tửu lượng của tôi chỉ tới một chén thôi, bình thường tôi nào dám đụng vào một giọt rượu, tôi sợ tự làm trò cười cho thiên hạ, hôm nay tôi thực sự cảm thấy không còn chút mặt mũi nào, nên mới nhắm mắt làm một ly đấy ạ" Thương Tịnh cười.