⬅ Trước Tiếp ➡

Harry theo tiếng gọi mà đi đến, ha, Hermione mặc chiếc áo màu đỏ đứng trước một hiệu sách vẫy tay với Harry. Harry chạy tới, nhìn vẻ mặt tươi tắn của cô bạn thân, đột nhiên cậu cảm thấy thật hạnh phúc.
Cô bé phù thuỷ kẹp tóc bằng những chiếc kẹp mà cậu tặng khiến mái tóc bông xù trở lên gọn đẹp hơn, cô bé nghiệm túc nói ra hành trình của ngày hôm nay "Vườn bách thảo và vườn bách thú, bồ thích nơi nào hở Harry?"
"...... Vườn bách thảo vậy."
"Được rồi, trước đến vườn bách thảo rồi kế tới nhà hàng mình chọn sẵn để dùng cơm, buổi chiều thì đến phố XX đi dạo, Ron có nhờ mình mua mấy món đồ chơi Muggle, ah, thật ngây thơ đúng không?"
Harry và Hermione vừa nói vừa cười bắt đầu hành trình ngày hôm nay.
..........................
Được rồi, đây là đâu? Harry vừa xoa bả vai vừa bị đụng vừa đáng giá bốn phía. Vừa rồi ở phố XX với Hermione, bởi vì gặp phải một bọn người hệt như Mafia đang sống mái với nhau mà cả hai đứa cùng chạy trốn, thế nhưng do dòng người trên đường quá đồng cho nên cậu đã lạc mất Hermione, bả vai cũng vì vậy mà đau, ha? Hermione ra sao rồi? Thế nhưng tình trạng của cậu cũng chẳng mấy lạc quan.
Con đường cũ nát lại còn dơ bẩn, người đi ai nấy đều có vẻ mang dáng vẻ tràn đầy áp lực. Harry nhìn đau gọi một người phụ nữ ở phía trước.
"Thưa bà, xin hỏi..." Nhưng Harry đành ngậm miệng khi thấy ánh mắt không kiên nhẫn của bà ta, nhưng lại thấy bà ấy dừng lại, cậu nuốt nước miếng "Cháu muốn hỏi, nơi này là đâu ạ."
Khuôn mặt của người phụ nữ chợt vặn vẹo, rồi mới khàn khàn nói
"Spinner"s end."
============================================================
Harry mê mang đứng nguyên tại chỗ, ngay cả khi người phụ nữ kia đi cậu cũng không phát hiện.Spinner"s end? Harry lại đánh giá nơi mình đang đứng, con đường nhỏ hẹp, nhà cửa cũ kỹ thậm chí còn có thể nói là đổ nát, một cảm giác quen thuộc khó hiểu dâng lên trong lòng, rõ ràng chưa từng đến nơi này nhưng vì sao mình lại có cảm giác quen thuộc như thế? Không đợi Harry suy nghĩ tường tận, cậu liền cảm thấy có vài ánh nhìn không tốt quét tới, Harry theo phản xạ mà lùi ra sau mấy bước, nhưng không gian chật hẹp khiến cậu không thể không dựa sát vào bức tường loang lổ đằng saụ
Cách cậu hai mét có bốn gã thiếu niên tuổi tác bất đồng đang tụm lại với nhau nói gì đó, ánh mắt thỉnh thoảng còn quét sang Harry khiến cậu cảm thấy khó chịụ Harry thông qua khóe mắt đánh giá con đường mà mình có thể thoát thân, nhưng tiếc là nơi này tổng cộng có hai lối ra, một trong số đó đã bị mấy gã kia chặn, mà con đường còn lại nannan không biết thông ra đâu nên cậu không dám tùy tiện thử.
Mấy phút chôi qua, mấy gã thiếu niên kia dường như đã đạt được thỏa thuận gì đó, không có ý tốt mà đến gần Harry. Hai tay cậu siết chặt, móng tay bấm vào da thịt, cắn chặt môi, cậu thử mỉm cười thân thiện "Kia, chào các anh, xin hỏi làm sao có thể ra khỏi nơi này?" Mấy gã thiếu niên nọ thoáng nhìn nhau, rồi chúng bật cười cứ như là nghe thấy điều gì đó buồn cười lắm, điều đó làm Harry cảm thấy mình hệt như là đứa ngốc.


⬅ Trước Tiếp ➡