⬅ Trước Tiếp ➡

Tiếng cười dừng lại, một gã thiếu niên chừng mười bảy tuổi, dường như là thủ lĩnh, đến gần Harry. Không thể lui, Harry tận lực làm bộ mình không hề sợ, gã kia tới gần cậu, Harry có thể thấy rõ vết sẹo kia kéo dài từ trán đến khóe mắt gã, gã một tay có thể dễ dàng ngăn trở hai tay của Harry, tay kia thì dùng sức nâng chiếc cằm nhọn của Harry lên.
"Ha, lần này là một cậu ấm sao?" Nói xong, ba tên thiếu niên đứng đằng sau cười ha hả hùa theo.
Harry cười khổ trong lòng, hiếm khi ăn mặc khéo léo lại biến thành cừu con đợi người khác làm thịt, đũa phép không mang theo, mời này lại ít người đi qua. Harry cần nhắc tình cảnh hiện tại của mình, dùng âm thanh được cho là bình tĩnh nhất nói với gã thiếu niên trước mắt "Được rồi, anh có thể buông tay ra trước được không? Tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện."
Thiếu niên nghe xong ác ý đứa tay bóp chặt hai má của Harry "Ha, cậu ấm mày cho rằng mày có tư cách đàm phán hả? A để xem nào." Nói xong, gã tìm tòi trên người Harry, "Cặp kính nà không tệ, hừm, tiền cũng không ít." Thiếu niên đem mớ tiền vơ vét được ném cho tên bên cạnh. Mất kính khiến cho trước mắt Harry mơ hồ một mảnh, mê mang nhìn về phía trước.
Thiếu niên nhìn thấy đôi mắt xanh lục to tròn mê mang của Harry đâu khi tháo kính xuống, gã hít một hơi.
"Hey, bọn bây, thằng oắt này bộ dáng thật không tồi, không bằng vui đùa một phen rồi đem bán."
Harry trong lòng kính hoảng "Cái gì? Các ngươi làm gì?"
Ngay sau đó Harry bị đẩy mạnh vào sâu trong con hẻm nhỏ. Miệng bị nhét vào một miếng vải nhỏ, mà bàn tay đang vuốt ve bên hông khiến thân thể cậu căng thẳng, dù cố giẫy dụa cũng bị mấy gã kia ngăn lại. Trời ơi Chẳng lẽ mình sẽ phải thất thân ở nơi này? Không Mau dừng lại
Snape hiếm khi trở về nơi từng là nhà của hắn, Spinner"s end, mời này chỉ đem lại đau thương vô tận cho hắn. Từ phòng thí nghiệm đi ra, nhìn thấy nơi trữ thực phẩm đã báo nguy, đành phải rời nhà mua chút thực phẩm, thế nhưng khi đi qua con đường quen thuộc hắn lại nhìn thấy gì đây?
Quần con của Harry bị kéo ra một cách bạo lực, áo cũng chỉ còn lại một chiếc áo đơn, trong lòng cậu dâng trào nỗi tuyệt vọng, ánh mắt không khỏi ướt nhòe, mà lúc này trong đầu nhớ tới cũng chỉ là người đàn ông vĩnh viễn một thân đồ đen kia. Không Không muốn, xin hãy cứu cậu
"Petrificus Totalus " Thanh âm quen thuộc đến lẫn phẫn nộ vang lên, kẻ leo lên người cậu đột nhiên ngã xuống, Harry té trên mặt đất thở hổn hển. Xong rồi sao? Cố gắng muốn đứng dậy, nhưng vừa rồi giãy dụa khiến cậu có phần mất sức, trên người cũng bị xoa nắn hiện ra từng vết bầm tím. Snape căm phẫn đọc chú ngữ, Merlin, hắn nhìn thấy gì đây? Harry Potter thiếu chút nữa bị, con của Lily, thiếu chút nữa bị người khác làm nhục.
Cất bước tới gần Harry, phẫn nộ mở miệng "Harry Potter Mi giải thích cho ta...... " Nhưng ngay lúc Harry ngẩng đầu lên, cổ họng như bị thứ gì bóp nghẹn. Hai má bị bóp đến xanh tím, đôi mắt không còn sức sống như mọi khi, ánh mắt trỗng rỗng nhìn qua khuôn mặt Snape, Snape cảm thấy trái tim như bị thít chặt.


⬅ Trước Tiếp ➡