⬅ Trước Tiếp ➡
 
‘Reng reng reng...’ tiếng chuông di động đột nhiên vang lên đã phá hỏng bước tiếp theo của anh.
 
Nam Cung Tuyệt nhíu mày: "Điện thoại của ai?"
 
"Tôi!" Phong Thiển Tịch vội vã lập tức nghe điện thoại, đây chính là cơ hội tốt để cô thoát khỏi móng vuốt của anh.
‘Reng reng reng... ’ tiếng chuông di động reo làm người ta thấy phiền, mày Nam Cung Tuyệt cũng nhăn càng sâu.
 
Nhân lúc này, cô chật vật từ trên đùi anh bò xuống, móc di động trên người ra, nhìn thoáng qua dãy số, hử? Là một số lạ? Từ lúc lấy chồng, cô đã thay số điện thoại mới, trừ Tiểu Ngôn và Vương Kha Nhi thì người ngoài hẳn là không ai biết.
 
"Không nghe sao, tới đây chúng ta tiếp tục." Nam Cung Tuyệt lạnh lùng nói.
 
Thiển Tịch nhanh chóng ấn nút trò chuyện, đưa điện thoại đến bên tai: "Alo."
 
"Thiển Tịch." Trong điện thoại truyền đến âm thanh trầm thấp.
 
Gương mặt Phong Thiển Tịch lập tức trở nên cứng đờ, nuốt mấy ngụm nước bọt, cô dùng tay bưng kín điện thoại, trông thần thần bí bí, sắc mặt cũng dần trở nên tái nhợt.
 
"Tôi biết rồi, cúp máy đây." Nói vội vài câu, cô tắt điện thoại. Nam Cung Tuyệt nghi hoặc nhìn cô.
"Dừng, dừng xe. Tôi có một số việc, phải đi một chút." Thiển Tịch cố gắng hết sức làm ra dáng vẻ bình thường, cố giữ bình tĩnh.
 
"Là ai gọi?"
 
"Là, Cố Tiểu Ngôn. Cô ấy có chút việc gấp cần gặp tôi."
 
"Phải không? Muốn đi đâu? Tôi đưa em đi." Nam Cung Tuyệt thân sĩ mỉm cười.
 
"Không cần. Tôi tự mình đi được rồi, anh cho tài xế dừng xe đi." Cô thản nhiên cự tuyệt nói.
 
Nam Cung Tuyệt cũng không ngăn cản cô, ra lệnh cho tài xế dừng xe, thả cô xuống.
"Cảm ơn, tôi đi đây." Cô nói một câu đầy khách khí, cô nhanh chóng chạy tới một chỗ khác, vừa chạy vừa thở dốc, chạy không ngừng nghỉ, trong đầu đều nghĩ về cuộc điện thoại kia. Cô chạy thật xa, sau đó mới gọi xe rời đi.
 
Chiếc taxi dừng lại bên ngoài một công viên.
 
Phong Thiển Tịch xuống xe, ánh mắt lập tức bị một người đứng ở cửa công viên thu hút, đó là một chàng trai có mái tóc màu nâu, đôi mắt trong trẻo, cái mũi cao thẳng, phía dưới là cánh môi mỏng hơi cong lên, ngũ quan tinh tế tuyệt đẹp.
 
2: Ngược nhau
Trên người hắn chất chứa một loại khí chất mạnh mẽ bức người.
 
Thiển Tịch đứng tại chỗ nhìn chàng trai đang đứng ở phía xa kia, bước chân vẫn chưa dám động. Hắn tên là Viêm Nặc Thiên, là người khi nãy gọi điện thoại cho cô.
 
"Thiển Tịch!" Viêm Nặc Thiên cũng vừa nhìn thấy cô, nhanh chóng đi đến bên này.
 
Tự nhiên cô nhìn sang hướng khác, không có cùng hắn tiếp tục đối mặt thêm: "Sao anh lại đột nhiên gọi điện thoại kêu tôi tới đây? Làm cách nào anh biết số điện thoại của tôi?"
 
"Là Vương Kha Nhi cho anh số điện thoại, em có biết là anh vẫn luôn tìm em hay không?" Đôi mắt của hắn cứ nhìn chằm chằm vào cô, đầy tình cảm.
 
Kha Nhi? Là Kha Nhi cho hắn? Khi nào? Chẳng lẽ là lúc ở bệnh viện sao? Kha Nhi sao lại làm như vậy! Hít một hơi thật sâu, cô chậm rãi nói: "Anh đã biết hết rồi sao? Rất xin lỗi, vẫn chưa kịp nói trước với anh."
⬅ Trước Tiếp ➡