⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đôi tay Viêm Nặc Thiên nắm chặt lấy bả vai cô: "Quãng thời gian trước, em vẫn luôn mất tích, Vương Kha Nhi nói là em đã kết hôn! Thiển Tịch nói với anh đi, rằng tất cả chỉ là đùa thôi, là đùa thôi!"
 
"Không, là thật. Tôi đã kết hôn cách đây không lâu."
"Phong Thiển Tịch! Em đừng có giỡn như vậy chứ? Em đã quên trước kia chúng ta đã cùng nhau hẹn ước sao? Xong việc học, chúng ta sẽ ở bên nhau. Em đã quên rồi sao? Không phải chúng ta đã ước hẹn trước rồi sao?" Lửa giận của Viêm Nặc Thiên cơ hồ đã bùng cháy.
 
Phong Thiển Tịch cúi đầu, đôi tay gắt gao nắm chặt, cắn cắn môi, mới mở miệng nói: "Thật xin lỗi, tôi đã lấy chồng rồi." Âm thanh càng ngày càng nhỏ, giống như là không có tự tin.
 
Người đứng trước mặt là người mấy năm trước cô ngẫu nhiên quen biết rồi thân nhau thành tri kỉ, lúc cô gặp khó khăn phiền não, hắn sẽ luôn là người đầu tiên đứng ra giải quyết cho cô, không phải là quan hệ bạn bè nam nữ bình thường. Nặc Thiên đối với cô giống như một người anh trai dịu dàng. Mà cô thì giống như một cô em gái được hắn cưng chiều.
 
Mỗi một cô gái, đặc biệt là những cô gái vào độ mười lăm, mười sáu tuổi, đều đã từng mơ ước phải gả cho một ‘anh trai nhà bên" ôn nhu ấm áp.
 
‘Thiển Tịch, sau này gả cho anh được không?’
 
‘Dạ được dạ được, nhưng mà em còn phải đi học, đợi em học xong rồi sẽ gả cho anh nha.’
 
‘Vậy em phải nhớ kỹ đó, đây là hẹn ước của chúng ta.’
 
‘Thật tốt quá, em nhất định sẽ nhớ kỹ.’Đây đã từng là ước hẹn của hai người…
 
Cô còn nhớ rõ lúc nói những lời này, cô vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ, đối với việc cưới gả không hề có chút khái niệm gì cả, chỉ nghĩ sẽ luôn cùng người anh trai ôn nhu này mãi ở bên nhau.
 
Sau khi mất đi lần đầu tiên, lại bị ép kết hôn, cô chỉ có thể lựa chọn mất tích, lựa chọn biến mất! Thanh xuân được làm một thiếu nữ ngây thơ có lẽ chỉ còn trong mộng mà thôi. Bởi vì hiện thực luôn rất tàn khốc!
 
Nhưng lúc ấy rõ ràng cô đã dặn dò Tiểu Ngôn cùng Kha Nhi, tuyệt đối không được nói tung tích của cô cho Nặc Thiên biết.
Nhưng mà Kha Nhi, cô ta vì cái gì lại phải làm như vậy? Tại sao lại bán đứng cô cả chuyện này?
"Không... Thiển Tịch, em không thể kết hôn! Anh không cho phép em ở bên người đàn ông khác!" Viêm Nặc Thiên muốn gào lên gắt gao ôm cô vào lòng.
 
Lúc này!
 
Đối diện đường cái, một chiếc xe dừng ở đằng xa. Qua cửa sổ xe, Nam Cung Tuyệt nhìn về phía hai người đang ôm nhau ở ngoài cổng công viên kia....
 
Khoảng cách rất xa, tuy rằng không thấy rõ dáng vẻ của người nọ nhưng chắc chắn đó là một gã đàn ông, mà người bị ôm kia đúng là Phong Thiển Tịch!
 
Bàn tay đặt trên má siết thành nắm đấm, lạnh lùng nhìn hình ảnh kia, mắt lam trở nên âm trầm vô cùng, cơ hồ có thể cảm nhận được sự tức giận của anh: "Lái xe, trở về!"
 
Anh nói một cách lạnh lùng, chiếc ô tô đỗ bên đường lập tức rời đi...
 
1: Hình ảnh chói mắt
"Nặc Thiên, mau thả tôi ra, không cần phải như vậy, tôi thật sự đã kết hôn rồi." Thiển Tịch đẩy Viêm Nặc Thiên.
 
Nhưng mà hắn càng ôm càng chặt: "Không, anh tuyệt đối sẽ không buông em ra!"
 
Phong Thiển Tịch nhấp môi, cau mày nói: "Anh không buông tôi ra thì có ích lợi gì? Giao ước trước kia của chúng ta chỉ là một lời nói đùa mà thôi. Anh không cần phải coi trò chơi là sự thật."
 
Cô thật sự không muốn việc này làm tổn thương người anh trai đã đối xử với cô tốt như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡