⬅ Trước Tiếp ➡
Lần thứ hai liếm lên, lá gan của cô hơi lớn, lòng bàn tay dán sát thân cây, cái lưỡi nhỏ nhắn nhút nhát quấn quanh phía trên đánh một vòng, liếm thân dương vật đến ướt sũng, ánh nước trơn bóng.
Từ ghế lái phụ cúi người đến vị trí lái, hai tay Ổ Liên chống trên đùi Hạng Vân Thanh, chỉ lộ ra cái ót, cắm đầu liếm láp giữa đùi y, dừng lại một chút.
Nhìn không thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lã chã muốn khóc kia, Hạng Vân Thanh lại có thể tưởng tượng cô ngoan ngoãn như thế nào, nũng nịu dịu dàng, giống như mỗi lần y đến nhà họ Ổ, cô đứng ở góc, giống như thở ma͙nh cũng không dám thở dốc, cảm giác tồn tại cực thấp.
Trong xương mang the0 ngạo khí cao cao tại thượng, Hạng Vân Thanh giống như bố thí, điều chỉnh ghế ngồi một chút, hưởng thụ cô vùi đầu cố gắng liếm.
Rất ngốc, không có kỹ thuật, cũng may là bú nghiêm túc.
Mặt khác, Ổ Liên liếm đến rát lưỡi, khóe miệng tràn ra nước miếng không ngừng, miệng há ra cũng mệt mỏi không khép lại được, lông mày nhỏ nhíu lại, vẻ mặt đau khổ nức nở "Không được... trướng quá..."
Cô cảm thấy dương vật của y càng lúc càng thô.
Nghe cô cầu xin, Hạng Vân Thanh không kịp chú ý, nhìn thấy một bóng dáng gầy yếu đi ra từ cửa lớn chạm trổ cách đó không xa.
Y đè lại đầu Ổ Liên đang giãy dụa muốn ngóc dậy, thắt lưng đẩy về phía trước, căng đôi môi hồng của cô ra, quy đầu nhất cử đụ đến cổ họng cô, dã man chống đỡ cổ họng nhỏ hẹp của cô.
Trong đầu thoáng chốc trống rỗng, đáy mắt Ổ Liên thấm nước mắt lý trí, tràn mi, tiếng phản kháng ưm a nổi lên.
Cô đấm ma͙nh vào chân y, báo cho y biết sự yếu đuối của mình, nhưng bàn tay to của đối phương vẫn khống chế đường lui của cô, chỉ hơi lùi về phía sau, quy đầu nhẹ nhàng đụ vào cổ họng, tiếp tục hưởng thụ bao bọc ấm áp tɾong khoang miệng cô, hừ nhẹ "Không muốn chị em phát hiện, cứ ngoan ngoãn bú đi.”
Chị?
Ổ Liên lập tức cứng đờ, kịp phản ứng, không biết thật giả, cúi người xuống trước, nhưng tɾong lúc vô tình ngậm dương vật của y sâu hơn.
Quy đầu chọc sâu vào cổ họng, nước mắt Ổ Liên chảy ra từ khoé mắt đều rơi trên quần Hạng Vân Thanh, nhanh chóng thấm ướt.
Nửa ngày không nghe thấy tiếng gì, cô cho rằng Hạng Vân Thanh lừa cô, hai tay chống chân y muốn ngóc dậy, lại bị đối phương đè càng nặng̝.
Trong lúc dồn dập xô đẩy, cổ họng cô phản ứng siết chặt, đầu lưỡi ngăn cản, nhất thời vừa hút vừa cắn. Hạng Vân Thanh bị cô điên cuồng mút đến gân xanh trán căng lên, xương sống tê dại, bàn tay đè lên gáy cô siết chặt, một luồng tinh dich nồng đậm bắn thẳng vào cổ họng cô.
⬅ Trước Tiếp ➡