“Ưm…”
Ổ Liên nức nở vừa phun ra, đã bị tiếng Hạng Vân Thanh mở cửa sổ che lại, cô sợ tới mức lập tức câm miệng.
Một giây sau, ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Ổ Oánh “Em thấy xe của anh chưa đi, em muốn tặng quà cho anh trước..."
Chị gái thật sự ở đây.
Ổ Liên sợ hãi không thôi, vùi toàn bộ trọng lượng thân thể lên đùi Hạng Vân Thanh.
Nhưng không ngờ, dương vật của y men the0 tinh dich trượt vào cổ họng trơn trượt của cô, chen đến mức tinh dich trắng đục trượt ra khỏi khóe môi non nớt của cô, nhỏ xuống đùi y, màu sắc dâm mỹ, giống như một cánh hoa yếu ớt, thê lương ngã xuống.
Khi Hạng Vân Thanh nhìn thấy Ổ Oánh, tắt đèn tɾong xe.
Lúc này, cửa sổ xe hạ xuống chỉ để lại một khe hở, lộ ra đôi mắt đen mang the0 âm u tự nhiên của y.
Đối diện đã là tâm hoảng ý loạn, Ổ Oánh cẩn thận từng li từng tí đứng ở bên cửa sổ, dáng vẻ e lệ càng lộ ra khí chất kiều thương của cô ấy, cộng thêm thân hình gầy gò, giống như gió thổi qua người là sẽ ngã, khiến người ta thương tiếc.
Hạng Vân Thanh thản nhiên nhìn tới, giọng nói lạnh nhạt "Bất niên bất lễ, cũng không phải sinh nhật, tôi không nhận quà của người khác.”
Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng lấy đồ của người khác.
Nghe vậy, hai má Ổ Oánh vốn không có bao nhiêu huyết sắc càng lộ vẻ tái nhợt, cằm nhọn khẽ run, giống như muốn nói những lời khéo đưa đẩy, không biết mở miệng như thế nào.
Cô ấy cúi đầu nhìn túi quà tinh xảo xách tɾong tay, tốn rấtnhiều tâm tư chuẩn bị, nhịn xuống buồn tủi tɾong lòng, lại ngước mắt, khuôn mặt trắng bệch hiện lên nụ cười ấm áp "Là em sơ suất, anh lái xe về nhà cẩn thận nha.”
Bọn họ nói hết lần này đến lần khác, Ổ Liên cúi trên đùi Hạng Vân Thanh hơi chịu không nổi, e0 mỏi nhừ, tim đập ma͙nh, khóe miệng cũng chảy nước miếng ra ngoài, ướt sũng dính dính, chỗ nào cũng thấy khó chịụ
Cô nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo sơ mi trước của y, cẩn thận ám chỉ, thúc giục y bảo chị về trước.
.
Hạng Vân Thanh thông minh biết bao, lại không biết giả vờ hiểu, ở trước cửa sổ mở ra khe hở, cụp mắt nhìn cô, lông mày rậm nhếch lên, muốn cô nói rõ ra cơ.
Ổ Liên kinh ngạc, lúc trước khóc hồi lâu, lúc này trên mặt còn ướt át, đỏ bừng mắt nhìn y, dáng vẻ chật vật.
Nhưng đáng thương vô dụng͟͟, chỉ có giá trị bản thân mới có thể làm cho người ta đối xử bằng con mắt khác.
Bất đắc dĩ, Ổ Liên phun dương vật của Hạng Vân Thanh ra, khi đuôi mắt y nhuộm lên vẻ mặt lưu manh, cổ họng cô trượt lên trượt xuống, nuốt tinh dich tɾong miệng xuống.