⬅ Trước Tiếp ➡
“...”
Giờ khắc này, tất cả nhận thức tốt đẹp của Ô Liên đối với y lúc trước đều h0àn toàn tan nát, không dám tin lắc đầu, nuốt xuống nước bọt, thân thể không ngừng phát lạnh.
Thì ra, y không phải là hoa cao lĩnh quang phong tế nguyệt, mà là một kẻ không ra gì.
Mặc dù không thân cận với t, nhưng với hiểu biết của cô, tính tính của y xa cách tɾong trẻo lại lạnh lùng, lại xuấtthân từ dòng dõi thư hương, là nhân tài tinh anh được giáo dục chính thống, cẩn thận giáo dưỡng và lễ tiết.
Ba mẹ cũng nói qua, y không có thói quen ăn chơi trác táng, tính tình lãnh đạm một chút, nhưng tuổi trẻ lão thành, làm việc nghiêm túc, tương lai sẽ làm chồng của chị, chắc chắn chăm sóc cho cô đến ổn thỏa an nhàn.
Bây giờ nhìn xem, đúng là nực cười.
Không hề chờ mong, Ô Liên đứng dậy dựa vào cửa xe phụ lái, tay che cái miệng đau nhức, giọng nói run rẩy mơ hồ "Em... em làm rồi, thả em xuống xe đi..."
Miệng tanh chát thời khắc nhắc nhở cô, cô vừa mới cách một cửa, làm chuyện quá mức thân mật với người chị gái yêu, xấu hổ và nhận thức khuất nhục làm cho nàng khôi phụclý trí sau xấu hổ vô cùng, ngồi không yên.
Hết lần này tới lần khác, Hạng Vân Thanh vĩnh viễn đều là một dáng vẻ bình tĩnh, cánh tay dài vươn tới, bóp cổ Ô Liên, ép cô dựa vào mình.
Bị ép đến gần, sống lưng Ô Liên cứng ngắc, cố gắng rụt lại, lại bị sức tay Hạng Vân Thanh gia tăng ép vào lòng, bị trật e0.
“A…”
Đau đớn bén nhọn làm cho cô nức nở, ủy khuất đè ở sâu tɾong nội tâm lập tức dâng lên, Ô Liên lên tiếng khóc lớn "Anh làm đau em đó…”
Đưa tay ôm e0, Ô Liên không bao lâu khóc đến thở không ra hơi, mí mắt mỏng manh bị mu bàn tay lau đi lau lại nước mắt, xoa đến sưng lên.
Cô khóc, đối với Hạng Vân Thanh Thanh mà nói là một chuyện kỳ lạ.
Ném giấy ra, y mở khóa điều khiển trung tâm, cúi người đẩy cửa xe phụ lái ra.
Ô Liên mơ màng, không thể tin quay đầu, nhìn vào đôi mắt đó.
Ánh mắt Hạng Vân Thanh thủy chung thiếu độ ấm, nhìn người như nhìn vật chết, không dung nạp được người khác, người khác cũng không cách nào chạm đến thế giới nội tâm của y. Ánh mắt không hề dao động, giọng điệu của y lạnh lùng mà bén nhọn "Xét thấy phụcvụ của cô rấtkém, tạm thời giữ vide0 lại.”
“... Không.”
Bối rối lắc đầu, e0 Ô Liên không thoải mái, tim lại càng đaụ
Cô sợ y làm cái vide0 này lộ ra ngoài.
Nhưng tɾong cuộc đàm phán này, Hạng Vân Thanh mới là bên A nói một không nói hai, cô chỉ là thịt cá trên thớt, mặc cho người ta xâu xé.
⬅ Trước Tiếp ➡