"Anh xóa vide0 đi..."
Cổ họng bị ma sát quá độ, bây giờ cảm thấy khó chịu, giọng nói tinh tế của Ô Liên hơi khàn khàn “em sẽ không nói gì, chỉ cầu xin anh chuyện này thôi..."
Ánh mắt nhìn về phía cô lộ ra ánh sáng vô tình, khí thế lạnh lùng của Hạng Vân Thanh không sụp đổ “Nếu không xuống xe, thì há miệng ra cho tôi đụ tiếp.”
“...”
Thắt lưng chắc chắn đã bị trật, Ô Liên bây giờ không có thể lực cũng không có tâm lực lại bị y tra tấn, cố gắng chống đỡ nước mắt tɾong hốc mắt, thuận the0 xuống xe.
Đi trên đường, e0 giống như vặn ma͙nh không thoải mái, nhưng lại không ảnh hưởng đến hành động, cực kỳ không được tự nhiên.
Cảm giác ủy khuất thể hiện tɾong bóng đêm hoang vắng này, cấp tốc nuốt chửng lý trí của Ô Liên, làm cho cô chậm rãi đi vào biệt thự, khóe mắt nước mắt từng giọt từng giọt rơi ra ngoài. Trở lại phòng khách, ba mẹ đều ở trên lầu, cô chỉ nhìn thấy Ổ Oánh đang rót nước tɾong ßếp.
Cô ta xoay người, chỉ thấy Ô Liên giơ tay chống e0, khuôn mặt nhỏ nhắn trái xoan ngày thường lúc này khóc đến nhăn nhúm, ánh mắt sưng đến đáng thương.
Ổ Oánh chạy nhanh tới, giọng nói tinh tế "Bị xe đụng à?”
“...”
Đã quên lần cuối cùng được chị gái quan tâm là khi nào.
Nhưng lần này Ô Liên sẽ không quên.
Chỉ là, cô rõ ràng là người bị hại, lại ôm áy náy rấtnặng̝ đối với chị gái. Dừng một chút, cô không nói ra sự thật của bất cứ chuyện gì, lựa chọn giấu diếm "Không có, trời tối nên em bị ngã, đau quá nên khóc thôi..."
Gần đây phát sinh quá nhiều chuyện, Ổ Liên sinh ra ý nghĩ không muốn đi học nữa.
Cù Văn không có ở đây, mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy ba đối tượng độc ác kia, bất kỳ một người nào, đều làm cho cô vô lực đối mặt.
Nhưng cô không có lý do thuyết phụcngười nhà xin nghỉ, một khi bị phát hiện khác thường, sẽ gây ra nhiều phiền toái hơn cho cô.
Kiên trì đến trường học, từ khi Ổ Liên đi vào sân trường đã cẩn thận đề phòng, tầm mắt băn khoăn nhìn xung quanh, y thức phòng bị quá mức căng thẳng. May mắn, những chuyện lúc trước cô lo lắng đều không xảy ra, cô ở trường học sinh hoạt như trước, không ai tới quấy rầy.
Tiết thứ hai buổi chiều là tiết thể dục, Ổ Liên bị trật e0 nên một mình nghỉ ngơi tɾong lớp.
Trong lòng có việc, cô tùy ý lật xem sách bài tập, nhưng đọc không vô. Không còn cách nào khác, cô lục lọi tɾong rương bàn, tìm ra quyển tiểu thuyết ngôn tình mình mượn được lúc trước, nghĩ giết một chút thời gian.