“Xin nghỉ buổi chiều đi.”
Không vòng vo, Lục Bách Dữ siết chặt hai tay, ôm cô thật chặt, giọng nói dịu dàng "Đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”
“…”
Hình ảnh rấtkỳ quái, đổi anh ta thành Cù Văn cũng là chuyện bình thường.
Nhưng anh ta không phải Cù Văn.
Đưa tay đẩy anh ta, Ổ Liên thấp giọng từ chối "Tôi sẽ tự đi bệnh viện... Cậu cút đi.”
Nào ngờ, tay Lục Bách Dữ lại ma͙nh hơn. Thậm chí, cô càng giãy dụa, anh ta càng phấn khởi, giam cầm cô chặt trước người, ý cười thu liễm "Muốn tôi xin nghỉ giúp em không?"
“.... Không.”
Ổ Liên cuối cùng vẫn thất bại, xin nghỉ, the0 Lục Bách Dữ ra khỏi trường.
Eo cô không thoải mái, đi hơi chậm, anh ta an tĩnh đi the0 bên cạnh cô, không nói lời nào, cũng không thúc giục.
Đang là giờ học, sân thể dục vô cùng yên tĩnh, Ổ Liên cũng không cần lo lắng bị người khác nhìn thấy hiểu lầm, thầm nghĩ đi sớm về sớm, nhanh chóng rời xa phần tử nguy hiểm này.
Đến bệnh viện, Ổ Liên đăng ký chụp ảnh, bác sĩ nói không bị thương đến xương, dặn dò cô trở về nằm trên giường nghỉ ngơi, còn kê chút thuốc giảm đau uống và sữa hoạt huyết, giúp giảm bớt đau đớn.
Chi phí ở bệnh viện đều do Lục Bách Dữ thanh toán.
Đổi lại là người khác, Ổ Liên sẽ không tiêu một chút tiền của đối phương, nhưng Lục Bách Dữ thì khác, cô hận không thể để anh ta táng gia bại sản, mới coi như anh ta có báo ứng.
Không thu xếp trả tiền, cô giật túi thuốc tɾong tay anh ta, cúi đầu không dám nhìn đối phương, ấp úng lên tiếng "Đi khám bác sĩ rồi, giờ tôi phải về nhà..."
Nghe vậy, Lục Bách Dữ giơ cánh tay lên, nhìn đồng hồ.
“Mới ba giờ, cách giờ tan học còn sớm. Hay là…” Nói tới đây, anh ta chậm rãi ngước mắt lên, đôi mắt dài đa tình nhấp nháy trêu tức, giọng điệu mang the0 hành vi phóng đãng lưu manh " Đến chỗ tôi một lát đi.”
Ổ Liên sợ hãi, tự nhiên hiểu được ý tɾong lời nói của anh ta, rụt rè lui về phía sau một bước, ánh mắt phòng bị “Không đi, cậu… sau này cậu cũng đừng tìm tôi nữa.”
Đối diện, Lục Bách Dữ gật đầu, có vẻ như đã đồng ý.
Nhưng Ổ Liên đáy lòng hơi thả lỏng, chợt nghe thấy anh ta nở nụ cười uy hiếp, giống như gió lạnh thổi tới, làm cho cô từ tɾong ra ngoài sinh ra sợ hãi.
“Cù Văn có biết quan hệ của chúng ta hay không cũng chỉ cần một câu nói thôi.”
“…”
Họ đe dọa cô bằng những lời đe dọa giống nhau, tất cả đều lợi dụng͟͟ sự rụt rè của cô.
Khóe mắt cô đỏ bừng, hàng mi dài cụp xuống, cô run rẩy bất an, ngay cả giọng nói cũng nghẹn ngào “Đừng nói cho anh ấy biết… tôi…”