Chờ cô quyết định, cô sẽ chủ động đi tìm Cù Văn. Cô không muốn anh biết bất kỳ câu chuyện nào của cô từ người khác.
Thấy cô bất lực vùi đầu, đầu ngón tay trắng mịn đặt trên vạt áo, ngoáy hoa văn trên đó, Lục Bách Dữ sinh lòng thương hương tiếc ngọc, tiến lên một bước, nâng gương mặt trái xoan của cô lên, cười cưng chiều "Đừng sợ, e0 em có vết thương, tôi sẽ không chạm vào em đâụ”
“…”
Như là bị rắn độc liếm miệng, Ổ Liên sợ đến nổi da gà, cơ bắp xoắn chặt, hai chân cứng đơ đứng tại chỗ.
Anh ta coi việc làm tổn thương cô như một trò đùa.
Cô không thể làm gì khác ngoài việc chịu đựng.
Hai người ngồi taxi rời đi, cánh tay Lục Bách Dữ vẫn đặt ngang lưng Ổ Liên, giống như cẩn thật bảo vệ. Liếc thấy động tác của anh ta, tɾong lòng Ổ Liên sinh ra phức tạp không được tự nhiên, muốn né tránh, nhưng lại biết trốn không thoát, cuối cùng chỉ có thể làm như không thấy.
Nhà Lục Bách Dữ rấtlớn, xe taxi dừng ở cửa biệt thự, là anh ta gọi đïện thoại cho tài xế tɾong nhà, bọn họ mới được chở vào khuôn viên.
Nhìn biệt thự trên núi tráng lệ, tɾong lòng Ổ Liên căng thẳng, quay đầu nhìn Lục Bách Dữ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, giọng nói khiếp đảm "Ba mẹ cậụ.. có ở nhà không?"
Cô nhìn ra được, biệt thự quy mô này đại khái là nhà của anh ta, mà không phải chỗ ở bình thường tùy ý ngủ bên ngoài.
Rốt cuộc cũng nhận được phản ứng chủ động ở chỗ cô, Lục Bách Dữ chậm rãi giương mắt lên, đôi mắt hoa đào dài nhỏ thu lại tình ý, lộ ra vẻ phong lưu h0àn khố, trông vô cùng phóng đãng không câu nệ.
“Nhà tôi rấtlớn, em chỉ cần ở tɾong phòng tôi thôi.”
Đôi môi dày mỏng vừa phải của anh ta vào lúc này nở nụ cười xấu xa, khóe mắt hàm chứa phong tình câu người, lại khiến người ta không thể nhìn thấu tâm tình nơi đáy mắt.
Cảm giác bị đối xử như đồ chơi vô cùng mãnh liệt, Ổ Liên hoảng loạn nuốt nước miếng, hai tay không biết phải để ở đâu, lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.
Cô thậm chí khiếp đảm cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt lưu luyến thâm tình trời sinh lại bình thản lạnh bạc của anh ta.
Đi vào phòng Lục Bách Dữ, Ổ Liên càng không còn đường lui.
Xoay người nhìn cửa phòng, đôi môi đã hơi bệch của cô mở ra khép lại, không dám mở miệng.
Nắm bắt được sự do dự tɾong đáy mắt cô, khóe môi Lục Bách Dữ cong lên, giơ ngón tay chỉ vào chiếc giường quá khổ, gằn từng chữ "Cởi quần áo rồi nằm sấp lên.”
“...”
Tim Ổ Liên trầm xuống, kinh ngạc nhìn anh ta.