⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể tiến hành một cuộc đối thoại ăn ý vmà người khác không thể chen vào được với người trong lòng dường như rất xa xôi ấy, khi Sở Hà về tới chỗ ngồi của mình, cô vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc. Nhưng không ngờ ngạc nhiên lớn hơn sẽ đến nhanh như vậy. Giáo sư tuyên bố trước thời hạn rằng, đánh giá cuối khóa học của môn này dựa theo hính thức hai người một nhóm, cùng nhau nghiên cứu thực hành một vấn đề có liên quan tới nội dung bài học, kết thúc khóa học sẽ làm một bản báo cáo phân tích.
Kết quả, vừa tan học Kỷ Quân đã xuất hiện trước mặt cô, nói với cô rằng “Cùng nhau đi.”
Câu “Làm đề mục mà ban nãy chúng ta thảo luận ấy.” tự động được đại não Sở Hà lọc mất.
Anh nói với mình rằng “Cùng nhau đi” !
Nếu không phải “cùng nhau” nghĩa này thì tốt rồi….
Kỷ Quân vẫn là vẻ mặt thờ ơ kia, trông chẳng khác gì với bình thường, cũng chẳng rõ phải chăng trong lòng anh có một chút chút thưởng thức mình hay không, hoặc là cảm xúc gì khác khác nữa Sở Hà âm thầm mong đợi nhưng chẳng dám khát cầu.
Nhưng cũng đã đủ rồi. Sở Hà bị hạnh phúc xông choáng đầu không kìm nén được khẩn trương. Cô hiếm khi khẩn trương, bởi vì rất hiếm khi để ý, vậy nên một khi bắt đầu để ý, thì khẩn trương càng trở nên khác thường.
Nhất định sẽ làm thật tốt. Vì việc mình thích, cũng vì người mà mình thích.
*
Quá trình làm nhiệm vụ của nhóm nhỏ rất thuận lợi. Trên thực tế khi Sở Hà làm nhiệm vụ nhóm chưa từng thuận lợi, có lẽ là đối tác quá đỗi ăn ý đáng tin cậy. Ăn ý quá đỗi đáng chết này, lại khiến cô bắt đầu suy nghĩ linh tinh về những thứ không hề tồn tại.
Trong cảm giác hạnh phúc này, dường như vấn đề gì cũng biến mất rồi. Cho dù mấy hôm trước tìm những tổ khác lấy số liệu bị người ta hố một cú nặng nề. Sở Hà chưa từng gặp phải người không chuyên nghiệp và tồi tệ như vậy, càng huống hồ trong khóa học chen chúc những sinh viên xuất sắc như này. Không chỉ ngu xuẩn, mà là xấu xa, buồn nôn tới mức khiến cô không thể tin nổi.
Tồi tệ hơn là, tuy rằng ảnh hưởng không lớn, dựa vào năng lực của Sở Hà có thể cứu vãn được, chẳng qua khó có thể hoàn hảo được. Tuy Sở Hà làm những việc khác rất thoải mái, nhưng đối với những việc mà cô hứng thú sẽ nghiêm túc vô cùng. Chẳng cần nghĩ cũng biết, nhất định Kỷ Quân cũng là người theo chủ nghĩa hoàn hảo. Cho dù sẽ phá vỡ quy tắc của chính cô, chẳng qua nhẫn nhịn một lần trời cao biển rộng, rồi sẽ trả thù sau, nhưng dính dáng tới Kỷ Quân, là đã chọc vào xương sườn của cô rồi.
Đương nhiên cô không muốn để Kỷ Quân nhìn thấy những chỗ mà cô làm chưa tốt….Không hề muốn tẹo nào. Tuy không phải lỗi sai của bản thân, nhưng cũng là kết quả mà cô xem nhẹ lòng người hiểm ác.
Tính tình của cô rất tốt, nhưng cô không nhịn nổi bị chọc tức tới nỗi vùi mặt vào trong gối ôm trên ghế, một phút mất đi lý trí muốn đè chết chính mình (Sự thật là cô rất thích vùi mặt vào những thứ mềm mại), may mà được Kỷ Quân kịp thời kéo ra.
Sao anh lại tốt thế này kia chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡