⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt nóng rực như thế không phải chưa từng gặp qua, không thể tránh đi, thất thần….Nhưng ánh mắt của cô có hơi lạ lùng. Trừ những thứ này ra, hình như nhiều hơn chính là vui mừng? Nếu như là một cô gái nào yêu thích mình, có thể cùng mình ở chung một nơi, sẽ rất vui mừng, điều đó cũng bình thường.
Nhưng vui mừng trong ánh mắt kia quá đỗi nóng bỏng, giống hệt như trừ bỏ thứ này ra vạn vật bên ngoài chẳng còn quan trọng nữa, còn về đôi mắt đang lấp lánh phát sáng lên kia, đã tới mức độ đốt cháy một người.
Hơn nữa, người đó là Sở Hà.
Sở Hà vẫn đang ngẩn người, cho nên đã bỏ lỡ hứng thú trong mắt Kỷ Quân và nụ cười mỉm chẳng rõ ý tứ trên khóe miệng anh.
---
NGÔI SAO RỰC RỠ
Buổi tối, trên ban công trong căn phòng khách sạn, Sở Hà lười biếng dựa trên lan can lộ thiên, cúi đầu ngẩn người nhìn ly rượu trắng trong tay.
Nếu là mấy hôm trước, mặc cho bản thân mình to gan ảo tưởng cỡ nào, cũng không ngờ rằng bản thân hiện tại lại đứng trong căn phòng của Kỷ Quân, nắm chặt lấy ly rượu mà Kỷ Quân rót cho mình. Trên ly rượu dường như còn đọng lại hơi ấm từ bàn tay Kỷ Quân, anh nói cảm thấy rượu trắng rất thích hợp với cô.
Cô chẳng đoán được anh đang nghĩ cái gì, dứt khoát không đoán nữa. Vừa kết thúc thời gian làm việc, là lúc nên để đầu óc thư giãn.
Mấy ngày trước cô càng không thể nào ngờ tới, bản thân lại trở thành thành viên trong đội của Kỷ Quân, còn là anh chủ động đưa ra lời mời.
Đúng là hết trùng hợp này cho tới trùng hợp khác. Ngày hôm ây sau khi chào hỏi với Kỷ Quân xong, khi bước vào trong giảng đường mới phát hiện trong vô số môn tự chọn bọn họ lại trùng hợp chọn cùng một lớp pháp luật có liên quan tới IPO. Giáo sư đứng lớp đúng là người mà Sở Hà sùng bái nhất, có lẽ thực sự nên khen ánh mắt của Kỷ Quân không tồi.
*
“Hilda, cậu nhìn trai đẹp đến ngẩn người, hay là nghĩ đáp án đến ngẩn người thế hả?”
Trong tiết học giáo sư có một nhắc tới một vấn đề thú vị, mà Kỷ Quân đã có một phen kiến giải độc đáo. Cô gái người nước ngoài ngồi bên cạnh Sở Hà cũng coi như thân thiết với cô, thấy cô nghe xong vẫn còn ngẩn người, giơ tay ra chọc lên vai cô.
Nửa câu trước đương nhiên Sở Hà không cách nào phủ nhận, nhưng quả thực cô đang ngẩn người vì việc chính đáng. Kiến giải vừa rồi của Kỷ Quân, lối suy nghĩ không mưu mà hợp với một trường hợp đặc sắc trước đó của anh. Tuy làm là IPO*, nhưng lối suy nghĩ giải quyết một vấn đề pháp luật nào đó lại khiến cô vô cùng thán phục. Cô vẫn luôn cho rằng, năng lực sáng tạo bậc này phần lớn là tới từ một luật sư thông minh nào đó, nhưng thì ra cũng là một tác phẩm của Kỷ Quân.
Trừ yêu đương ra, hình như cô có rất nhiều thứ khác muốn trò chuyện với anh.
Trong tiết học, Sở Hà không kìm được đi tìm Kỷ Quân lại nhắc tới vấn đề phát sinh ra của trường hợp kia. Tuy Kỷ Quân học tài chính, nhưng những ý kiến anh đưa ra khiến cô cảm giác thấy thú vị.

⬅ Trước Tiếp ➡