⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng ý nghĩ vẫn chưa kipk phát tán ra ngoài đã bị một ánh mắt của anh đốt cháy. Người đứng trên khán đài phía xa xa kia hơi ngẩng đầu lên, nhìn về hướng của Sở Hà. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt dường như giao nhau. Đây vẫn là lần đầu tiên nhìn chăm chú vào gương mặt chính diện của anh trong thời gian dài như thế, Sở Hà thất thần. Còn về việc tiếp sau đó anh nói cái gì, cô chẳng nghe vào lấy một chữ. Mãi tới khi bóng dáng kia biến mất trong đám người một lần nữa, cô mới không ngừng sầu muộn.
Đã là lần thứ ba….Không đúng, thực ra đã vô số lần nhìn thấy gương mặt của anh rồi. Nhưng em còn chưa biết tên anh là gì nữa kia.
*
Cô chưa kịp định thần lại đã bị gọi lên trên khán đài, trong hai mươi mốt năm cuộc đời, hình như đây là lần đầu tiên cô lúng túng đến mức này. Có lẽ bởi vì không có kinh nghiệm động lòng, nên mọi thứ đều trở nên khó khăn hơn. Làm thế nào cũng không thoát khỏi được ánh mắt nóng cháy có lẽ căn bản không đặt trên người mình kia…..Giống hệt như con nai nhỏ bị nhốt trong cái bẫy của thợ săn, nhưng có lẽ người thợ săn kia căn bản không có khát vọng muốn tóm lấy con mồi.
Cơ thể bỗng nóng rực lên không chịu nổi, hai bên má đã đỏ hồng, động tác đều trở nên không tự nhiên. Có lẽ đã bị người khác nhìn ra, Sở Hà nở nụ cười chua chát nhếch nhác đi xuống dưới, chạy như bay vào trong phòng vệ sinh.
Khó khăn lắm mới điều chỉnh tốt cảm xúc quay về hội trường, Sở Hà đã quyết tâm, lần này nhất định không thể bỏ lỡ cơ hội bắt chuyện với anh nữa. Ít nhất, lần này nhất định phải hỏi được tên của anh nhỉ?
Tiếp sau đó còn có tiết, người ở trong hội trường chỉ còn lác đác. Trái tim cô bỗng nảy lên, lẽ nào lại phải hoãn đến ngày mai sao….
May mà, chẳng bao lâu sau cô đã nhìn thấy bóng dáng thờ ơ hấp dẫn ánh nhìn của người khác đứng ở góc bên dưới bục giảng, anh nghiêng người, đang trò chuyện gì đó với giáo sư chủ giảng. Hôm nay anh mặc áo khoác bò, Sở Hà luôn cảm thấy đối với cô mà nói, người đàn ông mặc áo khoác bò với đồ vest có sức hút lớn nhất. Gương mặt đẹp trai lạnh lùng của anh được áo khoác bò tô điểm thêm phần cương nghị thờ ơ, không giống những sinh viên xuất sắc khác ở hội trường, anh lại giống như người mẫu nam trên sàn chữ T, hoặc là nam minh tinh nổi tiếng xuất hiện trong phim điện ảnh.
Nhưng chẳng cần biết anh mặc cái gì, khí chất của anh đều giống như băng đá, sống sờ sờ mặc một chiếc áo khoác bò mà cho ra được khí chất xa cách. Thái độ nghiêm túc trò chuyện của anh rất mê người. Sở Hà không thể không thừa nhận, tâm hồn cô đã bị đầm băng này hút mất từ lâu rồi.
Đợi đến khi anh tạm biệt với giáo sư, Sở Hà mới bước lên chào hỏi. Cố gắng diễn ra vẻ mặt không hề bận tâm tới thứ gì, cố gắng khiến cho gương mặt không đỏ lên. Tự giới thiệu, sau đó nặn ra một nụ cười. Rất tốt.
Sở Hà rất hiếm khi cười, nhưng thực ra trên mặt cô có núm đồng tiền, mỗi khi cười lên sẽ khiến người ta có chút say mê, rất quyến rũ.

⬅ Trước Tiếp ➡