“Lúc anh tự giới thiệu trong hội trường hơi ồn ào, em không nghe rõ lắm. Trông gương mặt người hoa rất thân thiết, sau này xin chỉ bảo nhiều hơn nhé.” Lúc này đây cô mới cảm thấy may mắn vì bản thân mình chăm chỉ học tiếng Anh, khẩu âm có lẽ cũng được tính là dễ nghe đúng không?
Vẻ mặt của anh thờ ơ, trong đôi mắt sâu thăm thẳm sắc nhọn không nhìn rõ bất cứ cảm xúc nào, anh mở miệng nói một tràng tiếng Trung lưu loát.
“Kỷ Quân, cũng đên từ đại học A. Xin chỉ bảo nhiều hơn.”
Sở Hà ngơ người một lát.
“Đã nghe danh đàn anh từ lâu. Rất may mắn khi quen biết với anh ở chỗ này.”
Vẻ mặt của Kỷ Quân lạnh nhạt, chỉ là khóe môi hơi cong lên rất nhẹ. Lời đã nói hết, Sở Hà chỉ đành quay người rời đi, âm thầm cố gắng sắp xếp lượng tin tức quá lớn trong ngày hôm nay.
*
Kỷ Quân. Tuy trên phương diện hóng hớt này Sở Hà tự xưng mình kiến thức nông cạn, nhưng cũng đã từng nghe đến cái tên này. Tuy từng viện đều có sinh viên xuất sắc, nhưng bất kì ai, cho dù là chính bản thân Sở Hà, gần như đều không thể so sánh với Kỷ Quân được.
Trước kia khi nghe thấy những người xung quanh thi nhau tâng bốc, cô chưa từng đặt nó vào trong lòng. Ánh sáng của nhà giàu trong truyền thuyết, tài hoa thần tiên, tính cách lạnh lùng cao ngạo được vô vàn người ái mộ, chẳng có liên quan gì tới cô cả. Tuy nói tới vẻ đẹp đỉnh cao cô cũng khá hứng thú, chẳng qua nghĩ lại, nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi cỡ này, có lẽ cũng chẳng có duyên với kiểu người tự kỉ như cô.
Những thứ cần phải để ý hơn chính là, Kỷ Quân là người thừa kế của nhà giàu, cũng coi như đối thủ mà anh trai cô vô cùng để ý, có lẽ là một nhân vật cực kì giỏi giang. Khi cô thực tập trong công ty của nhà mình, Sở Hà cũng xem qua tư liệu của một vài mối làm ăn qua tay Kỷ Quân. Không cần biết là ánh mắt hay là hành động, đúng là không hề có kẽ hở, thậm chí phải gọi là thiên tài.
Ở chung một trường, đương nhiên Sở Hà cũng tò mò, chẳng qua cũng chỉ là tò mò mà thôi. Cô không thích giới phú nhị đại*, không thích khoe khoang, không thích tranh đoạt cướp với người chỉ vì những thứ mà cô thực sự không hề để ý tới, chẳng cần biết nó có tồn tại hay không, cô cũng chẳng có hứng đi nghe chuyện phong lưu của những nhân vật làm mưa làm gió này. Cô càng ghét việc vì có được thứ gì đó, chấp niệm quá sâu mà không từ thủ đoạn. Cô có dự cảm, Kỷ Quân là nhân vật nguy hiểm mà cô không nên chọc vào. Cô không chống đỡ nổi.
Hiện giờ cuối cùng cũng đã kiểm nghiệm được rồi, cô quả thực không chống đỡ nổi. Nhưng việc đã đến nước này, cô cũng không thể không nghĩ cách tìm hiểu con người này. Trong lòng Sở Hà nghĩ, cô đã không buông tay được. Nếu như thực sự tan xương nát thịt, tốt xấu gì cũng phải tan xương một lần.
*
Thực ra đã phát hiện cô từ sớm rồi, nhưng khi Kỷ Quân đứng trên bục phát hiện, khi thấy ánh mắt nóng rực kia xuất hiện trên đôi mắt phượng đang phát sáng kia, cũng không nhịn được cảm thấy kinh ngạc.